Vào nhà thì mọi người đã ngủ cả hoặc đang làm gì đó trong phòng , lặng lẽ cất giày tôi bước vào vào phòng ko một tiếng động . Đứng ngâm mình DƯỚI dòng nước lạnh giá , tôi thầm nhủ mình phải vượt qua chuyện này , tự nhủ với chính bản thân rằng anh ta ko xứng với mình .
Nhưng ko biết sao khi lên giường chuẩn bị đi ngủ thì nhìn thấy sợi dây chuyền trên bàn học - sợi dây mà anh ta đã tặng tôi , nhìn nó tôi lại nhớ đến những kỉ niệm ngày ấy, khi ngắm hoàng hôn , bình minh trên đồng hoa oải hương màu tím ấy , cả những câu chuyện vu vơ , những lời nhắc nhở của anh ta khi tôi thức khuya ....... và những tấm ảnh hay đoạn video vào sinh nhật tôi mà 2 chúng tôi cùng chụp nữa chứ
Một lần nữa nước mắt lại rơi , đây sẽ là rơi để quên đi cái quá khứ mà tôi cho là tốt đẹp đấy , tôi sẽ quên đi mối tình đầu này - một mối tình ko có kết quả . Tôi phải quên đi quá khứ ấy. chỉ được hướng đến tương lai mà bước , tôi phải vì mọi người bên cạnh tôi và vì chính tôi mà cố
gắng sống cho tốt .
Lùa những kí ức ấy qua 1 góc , tôi leo lên giường ngủ .
SÁNG HÔM SAU
THẰNG MInh và con Anh đến nhà tôi từ khi tôi chưa xuống giường . KO nói ko rằng con Anh đã thút thít khóc , còn thằng Minh thì trông có vẻ tội lỗi :
- An mày ko sao chứ , tao nghe thằng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-doi-thay-cua-no/480437/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.