Lúc 11 giờ đêm hôm sau, Harry Lantz ngồi, cũng bàn ấy tại quán rượu Pilar, cứ chốc chốc lại nhai đậu phộng và cắn móng tay. Lúc hai giờ sáng, hắn trông thấy Neusa Munez, trượt chân ở cửa và tim Harry nhấp nhỏm. Hắn nhìn mụ bước lại bàn hắn.
- Chào, - mụ lẩm bẩm và ngồi thụp xuống một cái ghế.
- Bà sao thế? - Harry hỏi. Hắn chỉ có thể nói thế để dằn cơn giận.
Mụ nheo mắt.
- Hả.
- Lẽ ra bà đã gặp tôi tại đây tối hôm qua. Chúng ta đã hẹn, Neusa.
- Ồ, tôi đã đi xinê với một cô bạn gái. Một phim mới mà, ông thấy không? Chuyện về một người đàn ông yêu một nữ tu sĩ và…
Lantz thật ngao ngán đến nỗi phát khóc lên được Lẽ nào Angel có thể trông thấy gì trong con chó cái say sưa ngốc nghếch này? Có lẽ mụ có một "con mèo" vàng, nhất định như thế.
- Neusa, bà có nhớ nói chuyện với Angel không?
Mụ nhìn hắn ngây dại, cố gắng tìm hiểu câu hỏi.
- Angel à? Có. Tôi có thể uống một tí không?
Hắn gọi cho nàng một ly đúp rượu rum và một ly đúp Scotch cho mình. Hắn cần rượu ghê gớm.
- Angel nói gì không? Neusa?
- Angel à? Ồ, anh ấy đồng ý, Được rồi.
Harry cảm thấy nhẹ nhõm.
- Tuyệt vời!
Hắn không còn xem thường sứ mệnh của người liên lạc của hắn nữa. Hắn đã nghĩ đến một ý tốt hơn. Con chó cái sau này sẽ đưa đến với Angel. Số tiền thưởng một triệu đô-la.
Hắn nhìn mụ nốc ly rượu, trào một ít xuống chiếc áo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-gia-cua-than-chet/801066/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.