Editor:HamNguyet
Tần Lạc Y cắn răng hừ nhẹ: "Ngươi muốn thú...Ta cũng không nói gả!"
Sở Dật Phong nghe vậy, hai tròng mắt nguy hiểm nheo lại: "Y nhi,về sau ta không muốn nghe lại lời nói như vậy,thân thể của nàng đều cho ta,ngươi không gả cho ta,còn muốn gả cho ai?"
*(Giờ t sẽ chuyển dần cách xưng hô của Sở Dật Phong đối với Tần Lạc Y là ta-nàng nhé! Xưng hô như vậy mới tình củm,vì giờ Sở Dật Phong cũng đã yêu thích Tần Lạc Y rồi!!!)*
Trào phúng trong mắt Tần Lạc Y chợt lóe rồi biến mất.Bất quá là một tầng màng mà thôi:"Ai ta cũng sẽ không gả!"
Sở Dật Phong cho rằng nàng nói như vậy chỉ là sinh khí mà thôi,không khỏi vừa tức giận vừa buồn cười,trong lòng trìu mến càng sâu.Vươn ngón tay ra,ở trên mặt nàng dùng sức nhéo nhéo: "Nha đầu ngốc,nói cái gì ngốc vậy!"
Tần Lạc Y nhìn đến trên ngón tay hắn dính một chút đỏ sẫm,trong lòng thầm kêu không xong!
Đoan Mộc Trường Thanh vừa rồi tiến vào vương phủ, hiển nhiên là đối với nàng có điều hoài nghi,vì làm cho hắn hoàn toàn hết hy vọng,nàng xuất ra loại chu sa dịch dung khác,cùng ngày thường bất đồng...Nhưng chu sa này,nếu dùng sức quá mạnh,sẽ mờ nhạt đi!
Ngàn tính vạn tính,không tính đến Sở Dật Phong cư nhiên đêm nay cũng nổi điên chạy đến đây!
Sở Dật Phong tự nhiên cũng chú ý tới trên ngón tay dính vệt màu khác thường,đồng tử co rụt lại,giơ tay lên,đặt trước mắt chính mình: "Đây là cái gì?"
Vừa nói chuyện,một bên nghi hoặc liếc xéo hướng Tần Lạc Y.
Tần Lạc Y biết hôm nay bại lộ là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-huynh-rat-vo-luong/1916899/quyen-1-chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.