Đôi chân của Lãnh Đàm biến thành rễ cây cắm sâu vào đất, kinh hoàng khiến hắn dụi mắt hy vọng đó chỉ là ảo giác.
Khi mở mắt ra, rễ cây không những không biến mất mà còn cắm chặt hơn vào mặt đất lát gạch xanh.
Cơn đau nhói thấu xương khiến hắn nhíu mày, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Sự đau đớn làm đầu óc hắn tỉnh táo hơn.
"Tiểu sư muội, ta sai rồi.
Xin muội tha cho ta, là ta nhất thời mờ mắt, đầu óc hồ đồ nên mới đá muội vào trận Huyền Môn.
Mau biến đôi chân của ta trở lại như cũ, từ nay về sau ta sẽ nghe lời muội, không dám có ý đồ xấu nữa."
Lão chưởng môn đã truyền lại Thiên thư của sư tổ cho Triệu Ấu Lăng mà không truyền cho nữ nhi thân sinh là Tang Nguyệt Ngô.
Xem ra tư chất của Triệu Ấu Lăng thực sự cao, đến mức học được thuật biến hóa.
Lãnh Đàm vừa ghen tị vừa sợ hãi, van xin tha thiết, nước mắt nước mũi đầm đìa, sợ rằng có đồng môn nào vào thấy tình cảnh thảm hại của mình.
Kể từ khi Triệu Ấu Lăng rời đi, chưởng môn tạm quyền cũng thường xuyên ra ngoài, Lãnh Đàm trở thành người đứng đầu các đệ tử, một thời phong thái không ai sánh kịp.
Nếu bây giờ bị người khác thấy cảnh này, muốn lấy lại uy phong chắc sẽ khó khăn lắm.
"Thì ra là vậy, nhờ nhị sư huynh nói rõ với chưởng môn sư tỷ một lời, không thì sư tỷ lại nghĩ ta ham chơi tự ý xông vào trận Huyền Môn."
Triệu Ấu Lăng vỗ tay cười tươi nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-muoi-cham-chut-da-nghiem-ca-linh/399600/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.