Edit by meomeocute Phạm Hoành Dận: "……" Phạm Hoành Dận cạn lời. Nhưng hắn lại không thể không thừa nhận, những lời Úc Chiêm nói thật sự rất có lý. Ở phía bên kia, trận chiến giữa Úc Chiêm và Thời Cố ngày càng kịch liệt, đến mức gần như không thể nhìn rõ tàn ảnh. Trong lúc giao đấu, Thời Cố cũng hơi nheo mắt lại. Trước nay chưa từng có ai… Ánh mắt cậu ánh lên sự phấn khích. Trước nay chưa từng có ai có thể đỡ được một chiêu của cậu. Nhưng người trước mắt lại làm được. Hơn nữa, không chỉ một chiêu. Kiếm khí vung vẩy khắp nơi, mỗi chỗ quét qua, mặt đất đều nứt toác, đá vỡ tung tóe. Giữa cơn bão kiếm khí, Phạm Hoành Dận ôm đầu chật vật tháo chạy. Hắn rất muốn bảo hai người kia đổi chỗ đánh nhau, đừng làm liên lụy đến người vô tội, nhưng lại sợ vừa mở miệng đã thu hút sự chú ý của Thời Cố, đến lúc đó bị một kiếm xuyên tim thì hắn có khóc cũng chẳng có chỗ khóc. Bất đắc dĩ, Phạm Hoành Dận đành cắn răng lấy ra một chiếc lá chắn phòng ngự dùng một lần mà hắn cất giữ bao năm nay, tiếc đến không nỡ dùng. Hắn run lẩy bẩy trốn vào trong đó, đồng thời cầu nguyện lá chắn này đủ chắc chắn để không biến hắn thành vị đại lão sa cơ chết một cách vô duyên nhất trong lịch sử. Lời cầu nguyện còn chưa kịp nói xong, bỗng một tiếng rắc trầm đục vang lên, một luồng kiếm khí không rõ của ai chém thẳng xuống,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-ton-den-tu-vien-tam-than/2867713/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.