Phó Chỉ Toàn lần này trở về được người nhà mẹ đẻ hoan nghênh nhiệt tình đến xưa nay chưa từng có.
Xe ngựa vừa mới đi vào ngõ nhỏ, Phó Gia Vấn đang ngồi chơi trước cửa nhà vừa nhìn thấy chiếc xe ngựa quen thuộc, cất bước liền chạy vào trong nhà, vừa chạy vừa kêu: “Nương, nhị cô đã trở lại……”Ngay sau đó, cửa gỗ được người từ bên trong kéo ra, Dương thị đi đến vui vẻ ra mặt , thân mật nói: “A Toàn đã trở lại sao, ta đỡ ngươi xuống xe ngựa.
”“Sao dám làm phiền đại tẩu.
” Phó Chỉ Toàn tránh đi tay của nàng, bắt lấy tay vịn, nhẹ nhàng nhảy xuống.
Dương thị ngượng ngùng thu hồi tay, giả vờ lau lau trên váy.
Đúng lúc này, Phó gia tiểu muội Phó Chỉ Lan chạy nhanh như bay ra tới, một phen víu lấy cánh tay Phó Chỉ Toàn, nũng nịu nói: “Nhị tỷ, ngươi đã lâu không trở về thăm người ta, nương nghe nói ngươi tới, sáng sớm liền đi ra ngoài mua cua mà ngươi thích ăn nhất!”Phó Chỉ Toàn nhướng mày, buồn cười mà nhìn nàng: “Là ta thích ăn nhất sao? Ta thấy là A Lan nhà ta thích ăn nhất mới đúng, ngươi chờ lát nữa ăn nhiều một chút nha.
”“Nhị tỷ, người ta không để ý tới ngươi nữa.
” Tiểu tâm tư bị vạch trần, Phó Chỉ Lan xấu hổ buồn bực mà dậm dậm chân, buông tay Phó Chỉ Toàn ra, chạy nhanh vào trong nhà.
Đi vào liền vừa vặn đụng phải Phó mẫu Tân thị, thiếu chút nữa liền làm đổ cái chậu trong tay bà.
“Ngươi cái nha đầu điên này!” Tân thị oán trách
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/su-tro-ve-cua-nguoi-vo-bi-bo-roi-trong-sinh/1326387/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.