Vân Cẩm Nguyệt muốn phản kháng nhưng lại nhận ra mình không thể nhúc nhích, nàng tức giận cần răng: "Sở Minh Khiêm, đồ cẩu vương gia nhà ngươi, ta là vương phi của ngươi đấy! Ngươi gọi ta đến làm nha hoàn thông phòng, rồi còn nhục nhã ta hết lần này tới lần khác, ngươi có tư cách gì mà đánh ta?
"Bổn vương không muốn dông dài với ngươi, người đâu, kéo nàng ta ra ngoài, đánh hai mươi roi cho ta!" Đây là lần đầu tiên Sở Minh Khiêm bộc phát lửa giận lớn như thế.
Trước đây Vân Cẩm Nguyệt có dây dưa thế nào, hẳn đều không đánh nàng một cái. Giờ đây hản không thể nhịn được nữa, hắn vô cùng hận nữ nhân này, hận đến mức nằm mơ cũng muốn xiên chết đối phương, sở dĩ giữ lại một mạng là vì muốn chậm rãi dày vò nàng thôi.
Bây giờ nàng dám phá hoại đêm động phòng của hẳn, hẳn nhất định phải dạy dỗ nàng một trận nên hồn.
Thấy nhiều thị vệ ùa vào như thế, Nam Cung Nhu vội vã chui vào lòng Sở Minh Kiêu, nước mắt tuôn rơi không dứt, xấu hổ muốn đập đầu chết quách cho xong: "Vương gia, chàng mau kêu bọn họ ra ngoài đi, ta sợ, ta sợ lắm."
“Nhu Nhi, đừng sợ." Nhìn nữ nhân mình yêu bị hù dọa, sắc mặt Sở Minh Kiêu càng thêm khó coi, trông dáng vẻ như giông tố sắp ùa về: "Mạch Ly, ngươi tự mình giám sát, kéo xuống!"
"Vâng, vương gia." Mạch Ly lạnh lùng đáp, ra lệnh cho thị vệ áp giải Vân Cẩm Nguyệt ra ngoài.
Vân Cẩm Nguyệt không ngờ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-phi-ngao-man-cua-vuong-gia/692183/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.