Editor: Dưa
Beta: Anh Đào
"Lần đầu gặp mặt, chưa chuẩn bị được gì." Lâm Tu đưa hai cái hộp trên tay qua, "Đây là quà tặng của tôi cho hai người, chúc hai người trăm năm hạnh phúc."
Trần Nhung nhận lấy: "Cảm ơn."
Nghê Yến Quy trừng to mắt: "Không được nhận."
Lâm Tu nghiêng đầu hỏi: "Chẳng lẽ cậu không muốn trăm năm hạnh phúc sao?"
Tức chết cô mất rồi, Nghê Yến Quy lẳng lặng dùng khẩu hình miệng nói: "Cậu chờ đó cho mình."
Trần Nhung nhìn thấy đôi môi đỏ mọng khẽ vểnh lên của cô đang hướng về phía Lâm Tu.
Lâm Tu đoán được sự uy hiếp của cô, cười quái gở một tiếng: "Mình đi đây, hẹn gặp lại." Anh ta để lại một bóng dáng thoải mái, không bị kiềm chế.
Nghê Yến Quy chỉ vào hộp, khẽ nói: "Có thể là hai quả đạn nổ ấy."
"Thật không?" Một tay Trần Nhung ôm lấy hai cái hộp đó, dùng ngón trỏ tay còn lại đẩy mắt kính, "Cậu ta giống y như lời em nói, nhân phẩm thối tha."
"Hả?" Cô sửng sốt.
"Lúc học trung học, em bị Lâm Tu bày trò xấu xa."
Cô nghĩ lại một chút, cô cần làm nền thì đúng là cần cái đệm thịt Lâm Tu: "Đúng vậy, đúng là cậu ta. Hai cái hộp này chắc chắn không phải là thứ gì tốt, nhưng cậu ta dám dùng trăm năm hạnh phúc làm bùa nhốt chúng ta trong đó."
Trần Nhung nắm lấy tay cô, giữ chặt trong lòng bàn tay mình. Anh nắm rất chặt, mắt không dừng tới một giây trên chiếc hộp hình trái tim, lại ngước lên: "Nếu như nhân phẩm của người ta không tốt, em
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-son-duong-duoi-duoi-ho-ly/1473299/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.