Editor: Mít
Beta: Anh Đào
Lâm Tu giống như một quả bom hẹn giờ.
Lý Quân nói cho Trần Nhung, Lâm Tu đã bắt được nhược điểm: “Chuyện em và chị tới khách sạn, Lâm Tu đảm bảo sẽ không nói ra.” Còn những việc khác, cô ta không cạy miệng Lâm Tu ra được.
Tối nay Nghê Yến Quy đã gặp Lâm Tu.
Trần Nhung giật giật ngón tay, khép mắt lại một lúc.
Màn đêm bao phủ, hương hoa nồng đậm. Anh cảm thấy mình bị bóp đến nghẹt thở.
Anh không thể đánh cược, nếu đánh cược thua sẽ thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Trong đầu của anh nghĩ ra tất cả mọi cách. Nhưng lúc này, anh chỉ có thể bóp ngón tay phát ra những tiếng “rắc rắc”.
Hôm nay anh không quấn khăn quàng cổ.
Cổ áo anh rất nhạt, rất mỏng.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô càng trở nên quyến rũ trong màu đỏ.
"A." Một nữ sinh ném một ánh mắt kỳ quái tới đây.
Trần Nhung điều chỉnh lại hô hấp, xỏ tay vào túi áo, đi tới chỗ dì quản lý ký túc xá, cười đưa sữa gừng nóng cho dì ấy.
Lúc gần đi, anh lại nhìn lên lầu, gửi tin nhắn cho Nghê Yến Quy: “Nghê Nghê, tối nay sao vậy?”
Cô không trả lời lại.
Anh tháo kính xuống, day day sống mũi.
Cả một đêm, một tin nhắn trả lời cũng không có.
*
Nghê Yến Quy lại soi gương, sắc mặt còn xám xịt hơn lúc trước. Cô dùng khăn khử trùng lau gương.
Mặt gương sáng loáng, nhưng sắc mặt cô vẫn tái xanh.
Cô hỏi: "Có phải mặt mình xám xịt đi không?"
Liễu Mộc Hi ló đầu ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-son-duong-duoi-duoi-ho-ly/450954/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.