Editor: Mít
Beta: Anh Đào
Trần Nhung đâu chỉ là không dạy cũng biết, anh quả thực có tài năng thiên phú.
Từ phòng tắm đến trên giường, thay đổi mấy tư thế, Nghê Yến Quy bị lật tới lật lui.
Trần Nhung ngậm vành tai cô, nói: "Không dừng được rồi."
Giọng nói trầm, âm cuối hơi khiêu khích, cô nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng được khuôn mặt anh che kín sự dung tục trên thế gian.
Cô nằm lì trên giường, lúc lắc lư thì nhìn thấy hộp vuông nhỏ trên tủ đầu giường, không nhìn rõ, thấp thoáng, sau đó cô bị tóc mình che mất tầm mắt.
Cuối cùng, anh nằm nhoài lên lưng cô: "Đau không?"
Cô bóp một cái lên mũi anh: "Làm xong mới hỏi."
"Trước khi làm, anh đã nhắc nhở em rồi."
Anh đúng là phủi sạch trách nhiệm, cô rầm rì: “Không đau, nhưng buồn ngủ quá.”
"Hôm nay đều ở đây, em nghỉ ngơi một chút." Anh ngồi dậy, ném bao đi.
Trần Nhung có mấy cuộc điện thoại chưa nghe, là của Trần Nhược Nguyên.
Anh mặc đại quần áo, đi vào phòng tắm nghe điện thoại: “Mẹ.” Rất thong dong có độ.
Chắc là được chồng dỗ dành rồi, Trần Nhược Nguyên nhẹ nhõm hơn: “Con chưa về trường à? Buổi trưa ăn cơm cùng nhau không?”
Lửa nóng toàn thân của Trần Nhung đã được giải tỏa hết khi vận động, ôn hòa nói: “Trường học có việc đột xuất, con phải trở về.”
"Ồ, vậy hả." Trần Nhược Nguyên hơi thất vọng: "Vậy lần sau đi. Mẹ sẽ làm món ăn mà con thích."
"Vâng."
"Tiền tiêu vặt mẹ đã bắn vào thẻ, đừng tiết kiệm.” Trần Nhược Nguyên nói: “Thời tiết càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-son-duong-duoi-duoi-ho-ly/450957/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.