Editor: Mít
Beta: Anh Đào
Ngón tay của Trần Nhung rất làm càn.
Áo khoác của Nghê Yến Quy bị vứt sang một bên, áo bị kéo từ dưới lên, kéo qua đầu cô, sau đó bị kẹt ở khuỷu tay. Cô bị trói chặt bởi chính chiếc áo của mình.
Cô quay lưng về phía anh, hai tay giơ lên cao, nhoài người lên tường. Tay vô tình chạm vào công tắc điện, sau đó hai bóng đèn đều tắt.
Hành lang và đầu giường tối sầm lại, chỉ còn ngọn đèn bên cửa sổ sát đất, bóng đổ lên tường, ranh giới mông lung.
Nghê Yến Quy ngẩng đầu, tóc đen dài vắt sang bên phải.
Thỉnh thoảng anh lại đặt một dấu ấn trên hình xăm bả vai của cô.
Quá nhột, cô "ai ai" muốn cười.
Anh dùng ngón tay trỏ gõ lên môi cô.
Cô cắn một cái, cả người dựa vào lồng ngực anh.
Cô rất mềm mại, nhưng anh lại trái ngược hoàn toàn, dùng sức lực như tháo dỡ gân cốt cũng phải giải quyết cô tại chỗ.
Ký ức của Nghê Yến Quy tái hiện. Lần trước ở khách sạn, anh cũng giống như bây giờ, y như một con dã thú ngủ đông đã lâu.
Trần Nhung dùng môi thay thế ngón tay của mình.
Cô bị vây hãm vào trong từng di chuyển của anh, mất đi quyền chủ động, không thể chống lại được. Nụ hôn kết thúc, cuối cùng áo của cô cũng tuột khỏi tay.
Sau đó, ngã ra đệm giường mềm mại.
Trần Nhung trầm giọng nói: "Nghê Nghê, ở với anh thêm một lát."
Nghê Yến Quy ôm má anh.
Kính mắt đã rơi xuống từ lâu. Đôi mắt đẹp của anh tràn đầy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-son-duong-duoi-duoi-ho-ly/450959/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.