Editor: Siro
Beta: Anh Đào
Hoàng tử bé không phải là biệt danh suông.
Nghê Yến Quy hỏi chuyện đã xảy ra thì Lô Vĩ tiếp nhận một cách tự nhiên.
Người đeo mặt nạ sơn dương tên là Lý Dục Tinh. Rớt tốt nghiệp trung học, ông ấy vào đại học Gia Bắc nhờ vào các mối quan hệ của ba. Hầu hết những tính từ có thể dùng để hình dung về ông ấy là khiêm tốn, nho nhã và ấm áp.
“Người bí ẩn này khá đẹp trai.” Lô Vĩ nói: “Nhưng chỉ mới nói mấy câu với con gái đã đỏ mặt rồi.”
Đêm dạ hội, Lý Dục Tinh từng khiêu vũ với một cô gái, sau khi tháo mặt nạ sơn dương xuống thì mặt ông ấy đỏ bừng. Ông ấy ngượng ngùng đến nỗi không dám nhìn lại người đối diện cái nào.
Nghe vậy, Nghê Yến Quy chợt thấy cảnh tượng này quen thuộc một cách quái lạ.
Cô gửi hình trong nhóm cho Mao Thành Hồng.
Mao Thành Hồng: “Em chụp được cái mặt nạ này từ đâu vậy?”
Nghê Yến Quy: “Vào buổi dạ hội hóa trang cách đây hai mươi mấy năm trước.”
Mao Thành Hồng: “???”
Nghê Yến Quy: “Huấn luyện viên Mao, thầy từng đến buổi vũ hội hóa trang chưa?”
Mao Thành Hồng: “Chưa đi bao giờ.”
Nghê Yến Quy: “Người đeo mặt nạ này tên là Lý Dục Tinh.”
Mao Thành Hồng như bị ai đó kéo sợi ký ức ra khỏi đầu. Lần theo cái tên này, anh ta đột nhiên nhớ tới: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy mặt sơn dương này, nó không phải là mặt nạ. Nó là một bức tranh.”
Lúc này đến lượt Nghê Yến Quy gửi lên ba dấu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-son-duong-duoi-duoi-ho-ly/450965/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.