Vận khí một ngày, trong người thoải mái hơn, lại phát giác trong cơ thể có một luồng khí trì trệ trong máu nên vận công để bức ra, nghĩ đến phấn độc mà Đại Đạo Dạ Hương dùng ở Lý phủ, chẳng lẽ là thứ lão sư phụ thường nói trên giang hồ, nhuyễn cốt tán âm độc gì đó, cũng không biết lợi hại thế nào.
Lúc này người trong lòng hắn đã động đậy, hắn vội vàng điều chỉnh tư thế của nàng để nàng có thể dựa thoải mái hơn. Thủy Nhược Vân từ từ tỉnh lại, chỉ cảm thấy vừa lạnh vừa ẩm ướt, khắp người đau nhức, rất khó chịu. Nàng mở mắt ra, nhìn thấy thiếu niên trong rừng cây, nhớ tới việc đã trải qua kinh khủng trước đó, vội vàng quay đầu nhìn xung quanh, trời đã tối. Ánh trăng chiếu rọi bùn đen cùng cây mục dưới đáy vách núi, bầu không khí u ám, không có bóng dáng quen thuộc của ca ca Thủy Trọng Sở. Cơn đau trong cơ thể và nỗi sợ hãi khiến nước mắt rơi.
Lăng Việt Sơn đau lòng ôm lấy nàng, nhẹ nhàng nói: “Đừng sợ, đừng sợ, hiện tại đã an toàn rồi. Chúng ta đang ở dưới vách núi trong rừng, kẻ xấu đã bị đánh đuổi, đừng sợ. Nàng cảm thấy có chỗ nào không thoải mái sao?”
Thủy Nhược Vân sụt sịt, một giọt nước mắt xuyên qua hốc mắt lăn xuống. “Ca ca ta đâu?”
“Hắn còn ở trên đó, chúng ta đều bị ngã xuống, hiện tại không sao cả. Đừng sợ, ta sẽ không để nàng bị thương nữa.”
Ngón tay thô ráp lau đi nước mắt trên mặt nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới lòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-the-giang-ho-lo-minh-nguyet-thinh-phong/2106139/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.