Một lúc lâu sau, cuối cùng Lăng Việt Sơn cũng hài lòng, hắn tách môi ra, áp trán vào nàng, nhắm mắt lại và thở nhẹ, trong lòng cảm thấy vừa ngọt ngào vừa hạnh phúc. Nhưng một lúc sau, hắn cảm giác được trên má có chút ẩm ướt, hắn giật mình, chợt ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai mắt tiểu nhân nhi khả ái của mình đỏ hoe, hai hàng nước mắt rơi xuống.
Hắn lo lắng, lúng túng nói: “Nàng làm sao vậy?
Thủy Nhược Vân không nói gì rất lâu, chỉ biết khóc, Lăng Việt Sơn vội vàng hỏi lại. Thủy Nhược Vân tức giận hơn, hét lên: “Ngươi khi dễ ta, đại bại hoại! Sao ngươi lại làm vậy? Thật đáng sợ, lỡ như ngã xuống thì sao. Ngươi khi dễ ta, hu hu…Ta không bao giờ…để ý đến ngươi nữa! Đại xấu xa!”
Nàng xấu hổ, tức giận, sợ hãi và lo lắng, nàng không giỏi chửi rủa, nên càng nóng nảy hơn. Nụ hôn đầu đời quý giá của nàng đã bị một tên tiểu tử thô lỗ không xem là quen biết đoạt mất như vậy. Sườn núi cao, gió lớn, hắn chỉ treo lơ lửng bằng một cánh tay, hai người có thể dễ dàng bị thổi bay đi, trong lòng nàng vốn đã sợ hãi, nhưng hắn còn cố tình làm vậy.
Dù sao, bất kể là người, thời gian, địa điểm, thì một cô nương như nàng, bị ném xuống vách núi, thất lạc người thân, đã rất sợ hãi, trong hoàn cảnh này lại bị người ta khinh bạc như vậy, làm sao có thể không đau lòng?
Thủy Nhược Vân càng nghĩ càng khổ sở, càng nghĩ càng tức giận, nhất thời cảm thấy buồn bực, nhịn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-the-giang-ho-lo-minh-nguyet-thinh-phong/2106142/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.