Thành phố S là một thành phố phương nam gần như không có mùa đông, luôn là thoáng một cái đã gần đến đầu xuân, mưa phùn liên tục, ướt nhẹp đường phố, xuân hàn lành lạnh,nhưng cũng lạnh đến trong xương.
Cuối tuần như vậy thích hợp nhất là lười biếng nằm ở trong chăn, không làm gì cả.
Cảnh Vô Song ngồi ở trên tầng cao nhất của tòa nhà long trọng một hồi lâu, ngón tay sơn màu xanh nhạt chống cằm, cùng gương mặt trắng nõn thanh nhã hòa làm một thể, ánh mắt đen trong suốt xuất thần quan sát thành phố hiện đại bị bao phủ bởi sương mù.
Trên người cô mặc áo khoác lông dài khuất mông, phía dưới là một quần dài màu đen bó sát người, phối với đôi bốt cao cùng màu, dáng người cao 1m65, tỷ lệ dáng đẹp, đôi chân được bao bọc trong đôi bốt màu đen khiến chúng càng thêm thon dài, áo choàng dài cùng màu được vắt tùy ý ở trên ghế bên cạnh, biếng nhác xinh đẹp giống như tiểu tinh linh lạc vào mùa mưa.
Mục Vũ Hạo vào cửa là đập vào mắt cảnh tượng như vậy, ngay cả toàn bộ quán cà phê cũng không kịp quan sát, không kịp chờ đợi đi về phía cô.
"Xin lỗi, trên đường hơi kẹt xe, để cho cô đợi lâu.
" Anh ta vừa nói vừa kéo ghế đối diện cô ra, cởi áo khoác tùy ý khoác lên lưng ghế, rồi ngồi xuống.
Cảnh Vô Song từ từ thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt mở miệng nói, "Không có gì đáng ngại, tôi cũng mới vừa đến.
"Những năm nay, Mục Vũ Hạo lăn lộn khắp mọi yến tiệc,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-the-tan-xuong-kieu-the-dai-bai-cua-muc-thieu/1972868/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.