Trong phòng, không dính một hạt bụi, mặt trời đỏ ở lưng núi từ từ hạ xuống, đèn lồng ẩn giữa khu rừng được thắp sáng lên.
Vài bà tử và nha hoàn làm việc nặng cầm đèn lồng trong tay tuần tra buổi tối ở trong sơn cốc lộng lẫy toàn mùi thuốc này.
Gương mặt Ngôn Lăng Nhi ửng đỏ, mắt hạnh chứa hờn dỗi, nhìn lang quân tuấn tú oai phong ngồi bên cạnh mình, mở miệng mắng: "Chàng không biết xấu hổ."
Đang ở ngay trước mặt nha hoàn mà người này chẳng tiết chế chút nào, bây giờ Ngôn Lăng Nhi lớn bụng rồi, đã rất lâu hắn không nói những lời tán tỉnh này với nàng.
Đột nhiên nghe thấy một câu như vậy, Ngôn Lăng Nhi xấu hổ vô cùng.
Hương Điệp và Diệu Phất cũng cúi đầu cười, chưa bao giờ nghe thấy Ngôn Thiếu Khanh nói lời này.
Ngôn Thiếu Khanh lại cảm thấy đích muội muốn lắm rồi còn ra vẻ khiến hắn cực kỳ động lòng, bèn vươn ngón tay dài vuốt gương mặt non mềm của muội muội, lại căn dặn Hương Điệp và Diệu Phất: "Hai người các ngươi lui xuống đi, tối hôm nay không cần các ngươi hầu hạ, các ngươi cứ đi nơi khác chơi đi."
Đây là muốn đuổi nha hoàn bên cạnh Ngôn Lăng Nhi đi, hắn muốn làm cái gì, chẳng cần nói cũng biết.
Ngôn Lăng Nhi nằm nghiêng trên gối mềm, mặc kệ đại ca thân mật trêu đùa vuốt ve mặt nàng.
Nàng đưa tay che chở cái bụng to như quả bóng của mình, nghe tiếng Hương Điệp và Diệu Phất lui ra ngoài.
Trong ánh nến, Ngôn Lăng Nhi ngước mắt nhìn đại ca, giận dỗi:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-thiep-dai-bao-tu/282178/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.