Trên giường gỗ ở dịch trạm, tiếng gậy th/ịt quấy nước miếng vang lên.
Ngôn Lăng Nhi choáng váng, bị đại ca túm mái tóc dài, trong cái miệng nhỏ bị đại ca lấp đầy, nàng biết đại ca sắp bắn nên vội vàng muốn tránh thoát.
Ngôn Thiếu Khanh lại không cho phép, thúc mạnh mấy cái vào cổ họng nàng rồi rốt cuộc bắn ra t.inh d/ịch đậm đặc ở trong miệng muội muội.
Trong lúc nhất thời, cổ họng Ngôn Lăng Nhi tự giác thu hẹp lại, tự giác nuốt một ngụm lớn t.inh d/ịch đậm đặc đại ca bắn vào trong miệng nàng.
Ngôn Thiếu Khanh thấy vậy vui vẻ trong lòng, ỷ vào cây thịt của mình còn chưa mềm nhũn hẳn, lại ra sức đảo cổ họng muội muội mấy lần, ép nàng nuốt tiếp mấy ngụm t.inh d/ịch của hắn.
Hắn chỉ nói: "Gần đây Lăng Nhi ăn uống không giỏi, thực sự cần phải ăn nhiều một chút, nếu đói bụng thì không tốt cho con đâu."
Nhắc tới cũng kỳ lạ, Ngôn Lăng Nhi ăn mấy món cầu kỳ thì mới ăn có một miếng đã buồn nôn rồi.
Ngược lại nuốt mấy ngụm tinh đặc của đại ca thì chỉ cảm thấy khoan khoái trong dạ dày, cũng không có chút cảm giác buồn nôn nào.
Nàng đỏ mặt, trong miệng bị côn th*t của đại lấp kín, kêu ưm ưm vài tiếng, Ngôn Thiếu Khanh mới bỏ qua cho nàng, rút côn th*t từ trong miệng của muội
muội ra.
Rồi đứng dậy cầm khăn lụa tới để nàng nôn thứ tanh nồng trong miệng ra, lại bưng một bát cháo bột tẩy khoang miệng tới cho nàng rồi thương tiếc vuốt khóe miệng nàng, nói: "Khổ nàng rồi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sung-thiep-dai-bao-tu/282181/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.