Clodagh nghĩ chắc cô đang suy sụp, cô chắc chắn là như vậy. Nhưng cô phải thay quần áo và đi đón Molly ở vườn trẻ. Vừa quay về, cô lại quay lên giường và tiếp tục từ chỗ cô đã ngừng lại, nhưng Molly đã bắt đầu ỉ eo là phải cho mì ăn liền vào lò vi sóng cho nó. Với vẻ nhẫn nhục, Clodagh lại nhấc người dậy.
Cô cũng đầu thích thú gì - đó thực sự là một điều ngạc nhiên lớn. Hồi còn bé, cô đã thấy mẹ của Ashling chạy trốn vào chiếc giường của bà và đinh ninh rằng cách đó trông thật là trễ nải lại còn thú vị cực kỳ. Nhưng trong thực tế, nằm bẹp một chỗ với cảm giác hoàn toàn bất lực, chìm đám trong nỗi hoang mang và tự căm thù bản thân, chẳng hề có tí gì là hay ho như cô từng nghĩ.
Từ mười giờ sáng nay - chẳng lẽ thực sự mới chỉ là sáng nay thôi sao?
Toàn bộ cuộc sống của cô đã trở thành một trải nghiệm thoát xác[Out-of-body experience: Chỉ một tình trạng trong đó ý thức của chủ thể dường như tồn tại bên ngoài thể xác, giúp người đó quan sát được chính cơ thể mình từ bên ngoài. Hiện tượng được cho thường gặp ở những người suýt chết, hoặc đã chết lâm sàng và được cứu sống.]. Từ khoảnh khắc cô nghe thấy tiếng chìa khóa của Dylan trong cửa, cô biết ngay. Màn kịch đã kết thúc.
Cô đã ngừng lại khi đang ưỡn cong ngưòi bên dưới Marcus và khum một bàn tay lên tai để lắng nghe. “Suỵt!” Bằng một chuyển động mềm mại anh ta đã lăn xuống khỏi người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sushi-cho-nguoi-moi-bat-dau/1540661/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.