🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Vị ngọt là một loại có thể khiến cho con người cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn, chỉ cần ngửi thôi cũng thấy vui vẻ lắm rồi.

“Mẹ ơi, đây là mùi gì vậy?” Người hỏi là một cô bé nô lệ.

Người mẹ cũng chưa từng nếm qua đường, nhưng vừa ngửi thấy, cảnh tượng hiện lên trong đầu bà chính là hương vị mà bà nội mình đã miêu tả khi bà còn rất nhỏ.

Bà nội của bà từng là nô lệ của một Tử Tước đại nhân, mỗi lần đi qua nhà ăn bà đều ngửi thấy mùi này bay ra từ bếp, bà lão kể đi kể lại mùi hương đó cho bà nghe, khiến cho bà chảy cả nước miếng ngay cả trong mơ.

Nhưng khi thực sự ngửi thấy mùi hương đó bà mới nhận ra, thứ gọi là vị ngọt kia ngon đến thế nào.

Bà cố gắng nói với đứa trẻ: “Đó là vị ngọt, bảo bối à, lát nữa con sẽ được ăn!” Lúc này, nước mắt bà tuôn rơi không thể khống chế được.

Trong những ngày có hoạt động “Tặng quà”, người dân bình thường sẽ được nhận hai bánh mì mật ong mỗi ngày, bọn họ đã nếm được vị ngọt, đã biết được mùi hương của vị ngọt là gì, nhưng nô lệ thì khác.

Phỉ Lạc Ti không thách thức chế độ nô lệ ở thế giới này ngay lập tức, mà y chỉ cho các nô lệ được ăn no, còn bánh mì mật ong là “món quà” chỉ dành cho dân thường.

Đường là một loại hàng hóa cao cấp xa xỉ, đừng nói đến nô lệ, phần lớn dân thường cả đời cũng chưa chắc gì được nếm qua vị ngọt.

Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/3006853/chuong-23.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 23
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.