Mùi hương của món nước cốt lẩu mỡ bò cay đặc biệt nồng, có thể nói là rất kinh hãi.
Không phải ai cũng có thể ăn được những món cay, nhưng nếu không có vị cay thì hình như thiêu thiếu một thứ gì đó.
Chắc chắn Phỉ Lạc Ti sẽ quảng bá ớt cay ra ngoài, bắt đầu từ các quán nướng, quán xiên chiên, thêm các loại gia vị cay nhẹ, cay vừa, cay nhiều và siêu cay.
Trong hai ngày qua gia vị cay đã được bán tại các quầy BBQ ở chợ đầu mối hải sản, doanh số bán rượu cũng đột nhiên tăng lên một tầm cao mới.
Khách hàng ở Lan Tư Duy Lợi phần lớn là dân thường và nô lệ, vì sợ tạo gánh nặng cho cái dạ dày vốn đã yếu của bọn họ nên y chỉ thêm một chút gia vị gọi là “hơi cay” thôi, nhưng vì là “hương vị mới” nên hoạt động kinh doanh của quán nướng và xiên que chiên cũng tăng lên đáng kể.
Các quán ăn trên các con đường gần trường học có món mì hơi cay chưa được quảng bá, các nhân ngư sống ở khu vực này cũng đã ăn những món hơi cay đó rồi, đột nhiên ngửi thấy mùi hương từ trong quán lẩu bay ra, một nồi lẩu nấu hai cân ớt, ba cân mỡ bò, tất cả nhân ngư ở đó đều bị hương thơm làm cho mê hoặc.
Phỉ Lạc Ti hiểu được động lực của người diễn viên quan trọng như thế nào.
Buổi tối có cảnh quay được sắp xếp ở tiệm lẩu, khi quay xong cả đoàn phim sẽ cùng ăn lẩu, không phải làm thế sẽ tiện hơn sao?
Đoàn phim
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/3006867/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.