"Nương nương, giết người đền mạng là đạo lý hiển nhiên, Từ súc sinh không bị phạt chết, vì sao lại đúng luật pháp?"
Vũ Thừa dập trán đụng đất, phát ra tiếng bang bang bang.
Chúng quần thần đều nhìn về phía thiên hậu đang mặc trang phục tua rua màu vàng sáng.
Sau khi chờ đợi một lúc lâu, một giọng nói mang âm hưởng Thục Hán độc đáo vang lên trong điện: "Mọi việc đều do bản cung tự mình quyết định, bản cung lo lắng hết lòng, khổ sở phí công nhưng có tố khổ với ai đâu?"
Một phụ nhân xinh đẹp sang trọng, bà ta ung dung chậm rãi xoay người lại, cánh môi mím lại tạo thành nụ cười thản nhiên.
Bà có vầng trán vuông, mắt phượng mày ngài, trên búi tóc còn cắm một chiếc trâm phượng cửu vĩ, bên trong sự xinh đẹp còn mang theo khí chất bức người.
Mặc dù đã qua tuổi bốn mươi, nhưng nhìn bộ dạng vẫn trông như mới hơn hai mươi tuổi.
Chúng thần nghe vậy, sau đó lại cúi đầu làm đà điểu.
Vũ Chiếu thong thả bước đến ngự án, dịu dàng nói: "Chư công thấy khó quyết định sao? Nếu đứa bé kia thật sự chỉ là phòng vệ chính đáng, thì hiển nhiên là nó vô tội rồi."
Vừa nói xong thì tất cả đều im lặng.
Chúng thần đều cố gắng kiềm chế sự kinh hãi trong đáy lòng, nhưng trên mặt vẫn tràn ngập vẻ không tin nổi.
Nghe giọng điệu này của thiên hậu là muốn thả người sao?
Sắc mặt giận dữ của Vũ Thừa khiến ai nấy cũng đều sợ hãi, cơn tức giận của ông ta bốc lên, giọng nói cũng cao vút:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1065461/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.