“Nương nương, ti chức may mắn, không làm người thất vọng!”
Từ Bắc Vọng bước lên chiến hạm, người còn chưa thấy đâu giọng nói đã truyền đến.
Đệ Ngũ Cẩm Sương nở một nụ cười yếu ớt, khi nhìn thấy chó săn, sắc mặt lãnh đạm lại khôi phục như cũ.
“Ngươi đang lừa gạt bản cung đấy à?”
Nàng cất giọng với ngữ điệu u mịch.
Chó săn khúm núm nói: “Ti chức chỉ định thử một chút, không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy.”
Nói xong, hắn liền đem bút Xuân Thu trình lên. Món đồ chơi Thần khí này cần đến pháp tắc để khở động, nó chính giống như đống sắt vụn khi nằm trong tay hắn.
“Nếu ngươi còn nói dối, bản cung sẽ không tha cho ngươi! ”
Đệ Ngũ Cẩm Sương trừng to đôi mắt xanh lạnh lùng, nghiêm nghị cảnh cáo một câu.
Nàng hất tay váy, bút Xuân Thu lập tức biến mất.
“Tuân mệnh!”
Từ Bắc Vọng nặng nề gật đầu, sau đó nhìn lên bộ ngực cao ngất ngưởng kia.
“Nương nương, phần thưởng đâu?”
Đôi mắt xanh lam của Đệ Ngũ Cẩm Sương bắn ra tia sáng lạnh lẽo, nàng chỉ cần nhìn thẳng chó săn cũng có thể khiến hắn cảm nhận được một nguồn áp lực vô hình: “Chỉ một lát!”
“Là…”
Từ Bắc Vọng trông chờ mỏi mòn, mười ngón tay thon dài từ từ duỗi ra.
Đệ Ngũ Cẩm Sương nhắm chặt đôi mắt xinh đẹp lại, lông mi khẽ run rẩy, má ngọc ửng hồng khó tả.
Không khí dường như có thể ngưng tụ thành thực thể.
Khi tiếp cận những ngọn núi đầy đặn vốn chỉ có thể nhìn ngắm từ xa, nhịp tim của Từ Bắc Vọng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066097/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.