“Sao ngươi lại đần như vậy?”
Đệ Ngũ Cẩm Sương lạnh lùng quát chó săn.
Chó săn lúng ta lúng túng, đánh cầu lông bại tám hiệp liên tiếp, đánh cờ vây cũng thua liền tù tì mười ván, thành tích này đủ để hắn xấu hổ không thôi.
Hắn che bàn cờ lại, nhỏ giọng nói: “Nương nương, meo meo quyền kia...”
Phì Miêu ngồi ở bên cạnh, nó đang tự chơi oẳn tù tì một mình, nhưng khi tiểu phôi đản nhắc đến tên mình, nó lập tức dừng động tác, vểnh tai lên nghe.
“Uy lực rất lớn?”
Đệ Ngũ Cẩm Sương vẫn lạnh nhạt như cũ, ngữ khí cũng không có bất kỳ cảm xúc nào.
Nhưng chó săn đã quen thuộc với giọng điệu của Lão Đại từ lâu, sao hắn lại không ngửi ra được mùi giấm thoang thoảng chứ?
Chó săn lắc đầu, ra vẻ tùy ý nói: “Bình thường thôi, miễn cưỡng có thể sử dụng.”
Phì Miêu vô cùng tức giận, nó trừng mắt với tiểu phôi đản.
Đồ vong ơn, không cho phép ngươi chửi bới meo meo quyền!
Đệ Ngũ Cẩm Sương khẽ gật cái cằm tinh xảo, nàng hiểu rõ chút tính toán nhỏ nhặt của chó săn.
“Tới đây.”
Nàng lạnh lùng ra lệnh.
Chó săn xích lại gần phía trước.
Một chân ngọc trắng nõn như mỡ dê nâng lên, ngón chân phấn nộn tinh tế tỉ mỉ tì vào trán chó săn.
Chân khí lưu chuyển, truyền tống một chiêu thức bí pháp.
Trong thức hải của Từ Bắc Vọng xuất hiện về chiêu thức bí pháp trong nháy mắt.
Huyễn thuật.
Không có uy lực, nhưng có thể che lấp dấu vết thi pháp.
Khi thấy mu bàn chân đẹp óng ánh không tì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066138/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.