Bùm!
Màn đêm nứt ra một cái khe, một nam tử trung niên buộc khăn mang theo chiếc quạt lông chậm rãi đi đến.
“Ánh Công Cẩn.”
Một số quan Chấp Pháp trông có vẻ lo lắng, như thể đang đối mặt với một kẻ thù.
Thành chủ thành Quang Minh cũng là cường giả Bán Bộ Chí Tôn!
“Các ngươi nên sớm tìm ra đối sách.”
Ánh Công Cẩn đáp xuống chiến thuyền, bình tĩnh thốt ra câu này.
Mọi người ngay lập tức hiểu ra ý đồ của ông ta.
Nếu Từ ác liêu mất mạng, không chỉ thành Tội Ác bị trút bỏ mà thành Quang Minh cũng bị ảnh hưởng.
Kẻ này thật sự là yêu tinh hại người.
Con mắt thứ ba giữa trán Ánh Công Cẩn đột nhiên phát ra ánh sáng đan xen với phù văn kỳ lạ.
“Ngươi vừa tính toán ra cái gì?”
Ngay khi ánh sáng biến mất, Tần Hải nóng lòng đặt câu hỏi.
Ánh Công Cẩn lắc đầu bất lực: “Thuật tính toán của ta đã không còn tác dụng đối với Từ ác liêu nữa.”
Sau đó, ông ta bỗng nhiên chắp hai tay ra sau rồi bỏ đi.
Ngay cả Bán Bộ Chí Tôn như ta cũng không dám đặt chân đến khu cấm địa, sợ rằng Từ ác liêu lành ít dữ nhiều.
….
….
Tuyết lớn bay lượn, sương mù dày đặc bị đánh tan, từng tên Ma Vương đã bị tiêu diệt bởi đội quân Cửu Châu
Phì Miêu nằm trên phi thuyền, vểnh cái chân ngắn cũn lên rồi nhàn nhã nuốt chửng ma nguyên.
Từ Bác Vọng quan sát một tấm bản đồ, xem xét các nẻo đường khác nhau.
Cửu Châu gọi nơi này là Ma Quật, nhưng tà ma
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066181/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.