Phì Miêu nâng cái cằm mũm mĩm lên, bĩu môi khinh thường.
“Đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta.”
Từ Bắc Vọng vẫn thong dong bình tĩnh như cũ, hai khẩu súng hơi cỡ nhỏ đột nhiên xuất hiện từ trong tay áo, sau đó hắn bắt đầu bóp cò.
Nòng súng nóng rực nhắm thẳng vào Diệp Thiên, ánh mắt tàn bạo ban đầu lập tức bị thay thế bởi cơn hoảng sợ tột đỉnh.
Bùm!
Cánh tay của Diệp Thiên như bị đóng chặt bởi đinh thép, cơn đau rát dữ dội khiến hắn gần như ngất đi.
Bùm!
Một viên đạn khác bắn vào đùi Tiêu Phàm, hắn ngã ầm xuống đất, sau đó ôm đùi kêu rên gào thét.
“Hai tên khốn xui xẻo, hì hì.”
Phì Miêu hớn hở vô cùng khi nhìn thấy hai tên này phải nhăn mặt cau mày.
“Quỳ hay không quỳ, một lần cuối cùng.”
Sắc mặt Từ Bắc Thâm trở nên lạnh lùng, giọng nói cũng không có một chút ấm áp.
Khi hắn vừa dứt lời, khuôn mặt Tiêu Phàm trở nên vặn vẹo, run rẩy kịch liệt, sau đó đành gắt gao cúi đầu, đầu gối kề sát mặt đất.
Nhục nhã thì đã là gì, so với mất mạng thì tốt hơn cả vạn lần, huống chi đây cũng không phải là lần đầu tiên mà hắn quỳ gối trước mặt tên ác liêu này.
Một sự nhẫn nhịn hơn một trăm sự sỉ nhục!
Bịch bịch!
Diệp Thiên cũng quỳ xuống. Hắn ta giống như một con chim cút, toàn thân run rẩy, đầu ngày càng cúi thấp xuống.
Từ Bắc Vọng thu hồi ánh mắt, dặn dò Phì Miêu một câu: “Nhìn kỹ một chút, kẻ nào di chuyển thì giết thẳng tay.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066206/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.