Từ Bắc Vọng chưa kịp cướp đoạt cơ duyên, một nữ tử có thân hình lồi lõi đâm đầu đi tới.
Nàng ta mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, dáng vẻ xinh đẹp động lòng người, có điều đôi mắt hơi dài và hẹp, tạo thành phong thái âm lãnh như loài rắn.
Từ Bắc Vọng khẽ cau mày, hắn từng nghe qua về gia tộc Vạn Huyễn nổi danh lừng lẫy ở Đông Hoang, trong tộc có vài cường giả Ngụy Thần, quan hệ vô cùng mật thiết với chủ nhân Đông Hoang, tộc nhân từ nhỏ đã luyện hóa âm nguyên mãng xà.
“Tấm thân ta còn trong sạch, mặc cho công tử tùy ý vui đùa.”
Nữ tử phun ra một âm thanh mê hoặc, hữu ý vô tình truyền ra bí pháp mê hoặc, xương quai xanh óng ánh toát ra ý vị quyến rũ.
“Ngươi lẳng lơ quá đấy.”
Từ Bắc Vọng nhàn nhạt nhìn nàng.
Nữ tử cũng không phủ nhận, gắt giọng nói: “Ta chỉ như vậy với một mình ngươi thôi nha.”
Một tên nhà quê có thiên phú và khí vận thì giá trị cực kì cao, đương nhiên rất xứng đáng để nàng ta ra sức lôi kéo, nhưng bối cảnh hai bên chênh lệch như vậy, cho nên hắn chỉ có thể ở rể.
Huống hồ, người này có vẻ ngoài tuấn tú, đích thị là đối tượng phu quân trong trong lòng nàng.
“Đa tạ đã ưu ái.”
Từ Bắc Vọng nhã nhặn từ chối.
Nữ tử cũng không cưỡng cầu, lập tức rời đi với tâm trạng hụt hẫng.
Tình huống như thế này rất bình thường trong tiên giới, nếu như Từ Bắc Vọng đồng ý, gia tộc Vạn Huyễn sẽ ban tặng nguồn tài
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066514/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.