“Được, tặng ngươi một món tiên khí phòng ngự, tu hành tốt nhé.”
Ngay sau đó, Tống Viễn Kiều lấy ra một chiếc khiên hình chóp, phát ra hào quang tiên khí mờ mịt, từng tia sức mạnh tạo hoá đang chuyển.
Tiên khí tạo hoá bậc nhất!
“Đa tạ sư tôn.”
Từ Bắc Vọng thoải mái nhận lấy.
Tống Viễn Kiều hài lòng gật đầu, khích lệ một câu: “Ngươi phải lấy được thành tích tốt trên bảng Ấu Cầm, giúp vi sư cũng được vẻ vang mặt mũi.”
Thật ra, ông ta cũng không ôm hy vọng nhiều, những người chưa đạt tới cảnh giới Thiên Tiên thì rất khó để bước lên bảng Ấu Cầm.
Thiên phú và khí vận của Tiểu Vọng vô cùng trác tuyệt, thậm chí còn có thể nghiền ép cả thiên kiêu trên bảng Ấu Cầm, nhưng điểm yếu của hắn chính là xuất phát điểm quá thấp, nếu chờ thêm khoảng hai trăm năm nữa, hắn tuyệt đối có thể leo lên trước hạng ba, thậm chí là đoạt hạng nhất.
“Băng Tuyết Cầm Cung có công bồi dưỡng nhân tài, vi sư ban cho bọn họ năm quặng mỏ và một dòng suối tiên.”
Tống Viễn Kiều thoải mái tặng thưởng, dù gì cũng không phải là vật tư của mình mà là của Thiên Đình, rổ cuộc cũng phải thưởng cho các tông môn, chi bằng cho Băng Tuyết Cầm Cung nhiều một chút.
“Đệ tử cảm động đến rơi nước mắt.”
Từ Bắc Vọng nói từ tận đáy lòng.
Sư đồ hài người tán gẫu hồi lâu, khiến Ly Thương ở bên cạnh cũng phải biểu lộ ánh mắt ai oán.
“Sư tôn, chuyện kia xử lý thế nào rồi?”
Không cam lòng bị xem nhẹ, Ly Thương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066544/chuong-407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.