Giọng nói lạnh lùng vừa vang lên, cán dù lơ lửng trong một loại vật chất lục lam huyền bí, một chiếc vương miện từ từ rơi xuống, lòng bàn tay mang theo sức mạnh vô tận vỗ vào chiếc trống khổng lồ.
Trong phút chốc, một cơn chấn động khó lý giải lan tràn tứ phía, một cơn cuồng phong lục lam quét qua mặt đất, tựa như muốn cham đến biên giới vũ trụ xa xôi.
Ầm!
Hai mươi bốn ảo ảnh cổ thú hiện ra, toàn thân phát ra một chút ánh sáng lục lam.
Huyết mạnh và khí tức của Thần tộc Vô Miện Chi Vương tuôn ra không ngừng, khiến cho ánh sáng trên cây dù càng thêm rực rỡ.
Bầu không khí xung quanh trở nên lặng thinh, chúng thiên kiêu đều lộ vẻ kinh ngạc.
Đây chính là thiên tài thứ 309 trong bảng Vấn Đỉnh?
Vô Thiên Tinh chỉ kém hắn hai trăm bậc, nhưng lại chênh lệch tận bốn ảo ảnh!
Phôi thai thiên đạo bảng Vấn Đỉnh ghê gớm đến mức nào?
Chả trách, hắn ta chưa từng giáng lâm đài Yêu Quân, nhưng cũng không thèm quan tâm đến xương cốt Đạo Quân, cũng không muốn so đo với đám sâu kiến vì sợ bị bôi nhọ!
“Xấu hổ.”
Đế Quý Diệt bình tĩnh nhìn Vô Thiên Thanh, giọng điệu biểu lộ ý vị đương nhiên.
Vô Thiên Thanh không nói lời nào, nàng vốn đến đây là vì món thần vật thứ hai, hơn nữa cũng không cho rằng mình có thể đánh thắng đối phương.
Sau một hồi im lặng, không ai bước lên Đài Yêu Quân nữa.
Đế Quý Diệt nói “xấu hổ” để biểu thị sự khiêm tốn, nhưng nếu có ai chủ động ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1066691/chuong-449.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.