Miêu Khả Ái định nói lại thôi, định khoe khoang váy xoè với đôi tất ngắn của mình, nhưng lại sợ bị đại phôi đản đánh tơi bời, cho nên nàng đành phải hất cằm, bày ra bộ dáng dương dương đắc ý.
“Đại phôi đản, meo meo đang chăm chỉ tu luyện, ngươi lại gọi meo meo ra.”
Nàng ta cười ngọt ngào, giọng điệu mềm mại như kẹo đường.
Đệ Ngũ Cẩm Sương lạnh lùng liếc nàng, luôn cảm thấy cái móng vuốt này không bình thường.
Hừ, meo meo có váy của mình, Miêu Khả Ái nháy mắt ra hiệu với tiểu phôi đản.
Từ Bắc Vọng làm ngơ, ném ba quả táo đỏ cho nàng: “Ngươi mau đi luyện hóa đi.”
Mặc dù hành trình tu luyện không thể đốt cháy giai đoạn, nhất định phải nắm vững căn bản, nhưng con mèo ngu xuẩn quá lười biếng, hắn chỉ có thể giúp nó tăng vọt tu vi.
“Được rồi!” Miêu Khả Ái kéo dài âm cuối.
Nàng nắm quả táo đỏ trong lòng bàn tay, sắc mặt tươi cười cực kỳ rực rỡ.
Meo meo rất thích tiểu phôi đản!
Đệ Ngũ Cẩm Sương nhìn chằm chằm con mèo trà xanh, bỗng thốt ra một câu: “Tại ngươi tự dưng không mang tất nữa?”
Miêu Khả Ái quay mặt ra chỗ khác, hừ hừ nói: “Ai mà thèm đôi tất rách nát của ngươi, bản thân meo meo…”
Nàng ta đang nói líu lo, bỗng nhiên im bặt, sau đó xấu hổ túm góc áo, vội vàng chuyển đề tài rồi nhặt lấy miếng bánh ngọt rồi nhét vào mồm.
Con mèo ngu ngốc… Từ Bắc Vọng cũng không biết nói gì.
“Ngươi có sao? Mau lấy ra.”
Đệ Ngũ Cẩm Sương sa sầm mặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-la-tuy-tung-cua-nu-phan-dien/1067182/chuong-621.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.