Nếu như là ba tháng trước kia, có người nguyện ý cưới Lâm Vị Hi, Lâm đại tẩu đã sớm mừng như điên mà đem người gả ngay, nhưng là bây giờ...
Lâm đại nương do dự, bà ta không dám làm trái ý Lưu viên ngoại. Nhưng hiện tại quả thật không thể bỏ được tài sản của đệ đệ. Bà ta là tỷ tỷ đã gả ra ngoài, không được tính là trưởng bối của Lâm gia. Dù cho có thể từ điền sản ruộng đất bên trong của Lâm Dũng lấy một chút nhưng cũng chỉ chút ít. Nhưng nếu để cho Lâm Vị Hi gả cho con trai của bà ta, tất cả phong thưởng của Lâm Dũng đều là của nhà bọn họ thì không nói. nói không chừng còn có thể đến quan phủ hối lộ một chút, đem tước vị Trung Dũng hầu này truyền cho Lý Đạt con trai của bà ta. Đây chính là hầu tước đấy, so với tú tài nhà cách vách lợi hại hơn nhiều, Lâm đại nương đỏ mắt đến không được.
Lâm đại nương cùng bà mối Vương mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được, hai người lôi kéo không xong. Hoàn toàn coi Lâm Vị Hi là làm cảnh. Lâm Vị Hi đứng ở trong phòng nghe đầy đủ, nàng cười lạnh một tiếng, đột nhiên trầm mặt, dùng sức đẩy cửa ra.
Cửa gỗ ầm một tiếng đụng vào trên tường, đem hai người trong viện dọa sợ. Lâm đại nương hoảng sợ quay đầu, phát hiện lại là Lâm Vị Hi, kinh hãi lập tức liền biến thành giận dữ: "Ngươi sáng sớm nổi điên cái gì, cánh cửa rơi vỡ ngươi bồi thường nổi không?"
"Sao lại không bồi thường nổi." Lâm Vị Hi lưng thẳng tắp, đôi mắt trong suốt nhìn chăm chú Lâm đại nương. Đôi mắt của nàng đen trắng rõ ràng, trong và sáng vô cùng, phảng phất những thứ dơ bẩn trênđời này cũng không thể tiến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-lam-ke-mau-cua-chong-truoc/1295152/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.