Nhìn Trương Thái thằng này tung tăng chạy vào đi thu dọn đồ đạc, Phạm Nhất Vượng khó hiểu:
“Tống gia, …”
Khoát tay cản lại lão Phạm, Tống Khuyết ung dung mỉm cười, đợi bọn hắn hoàn tất việc mang đồ lên xe mới thong thả hô:
“Người có thể đi, đồ vật hết thảy lưu lại.”
Trương Thái nghe thế trái tim trầm xuống, mặt khó coi nhìn sang:
“Tống gia, không biết ngài đây là ý gì?”
“Mặt chữ ý.” - Tống Khuyết cười nhạt.
“Tống gia, tại đây hết thảy tài sản đều là của ta nhiều năm tích góp. Hiệu cầm đồ vật tại hạ hôm qua đã sớm niêm phong giữ nguyên, không tham ô mảy may, mong Tống gia suy xét.”
Tống lão gia cũng lười cùng đám mặt hàng này phản ứng, Phạm Nhất Vượng thấy thế thức thời đứng ra:
“Trương Thái, không cần nói hươu nói vượn. Ta vừa cùng Tống gia đi qu hiệu cầm đồ, hắc hắc, quả thực quá sạch sẽ, không cần phải lau dọn. Khôn hồn đem đồ vật hết thảy nôn ra, nếu không đừng trách ta không niệm tình cũ.”
“Phạm Nhất Vượng, ngươi không cần ngậm máu phun người. Tống gia minh xét, tiệm cầm đồ hết thảy đồ đạc ngày hôm trước đã bị Trọng Khang thiếu gia đến lấy đi, tại hạ thực sự không động chạm đến đó một li một hào. Không tin ngài có thể kiểm tra.”
Tống Khuyết nghe thế cười lạnh, thằng tiện nghi nhi tử của mình hôm trước làm gì hắn còn không rõ sao.
“Không cần, bản thiếu gia vừa ý ngươi chỗ này đồ vật. Hết thảy cho ta mang đi! Ngươi Trương Thái cứ vậy dẫn người đi thôi.”
“Tống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-muon-lam-thien-dao/1142149/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.