Khi Thẩm Gia Gia đang chuẩn bị bữa trưa thì có người nhà bá công đến báo tang, nói rằng bá công của nàng - tức là bá phụ của phụ thân nàng - sáng nay ăn bánh nếp táo đỏ bị hạt táo mắc nghẹn, rồi qua đời ngay sau đó.
Thẩm Gia Gia không kịp nấu nướng nữa, tiễn người báo tang rồi để lại mảnh giấy cho phụ thân, khóa cửa đi tìm mẫu thân.
Phụ thân nàng làm bộ khoái ở nha dịch, nếu không có việc gì đặc biệt thì ba bữa đều ăn ở nhà. Mẫu thân nàng là đầu bếp trong phủ Chu Thị lang, tay nghề nấu nướng được gia chủ rất coi trọng, sáng đi tối mịt mới về.
Nhà họ Thẩm cách cửa sau Chu phủ chỉ trăm bước, đi bộ một lát là tới. Hôm nay trời trong xanh, không một gợn mây. Trên đường có vài đứa trẻ thả diều, thấy Thẩm Gia Gia liền cười nói: "Tam nương, có muốn chơi không?" (Thẩm Gia Gia xếp thứ ba trong họ).
Thẩm Gia Gia vẫy tay cười: "Hôm nay ta có việc, hẹn dịp khác vậy."
Tiểu ti trong Chu phủ quen mặt Thẩm Gia Gia, hỏi qua lý do rồi cho vào, sai người dẫn nàng xuống bếp. Trong bếp có bốn đầu bếp đang tất bật, khói tỏa mù mịt như sương, hai tiểu hầu nữ đang nhóm lửa. Mẫu thân Thẩm Gia Gia đang hấp bánh, thấy nữ nhi đến liền hỏi: "Sao con lại tới? Nhà có việc gì sao?"
Thẩm Gia Gia thấy mồ hôi trên trán mẫu thân, vội lấy khăn lau giúp, vừa định mở miệng thì nghe bên ngoài có tiếng hét: "Có ai không? Mau mang thứ này đi!"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-nguyen-cuoi-gio-dap-may/2775474/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.