Sau khi về đến nhà, xương bò cần phải ngâm nước ít nhất nửa tiếng đồng hồ, rồi sau đó cô sẽ để vào trong nước sôi loại bỏ đi máu loãng, vớt ra để vào trong nước trong.
Lúc này cô sẽ thêm hành, gừng và bắt đầu hầm.
Dùng lửa lớn nấu sôi rồi chuyển thành lửa vừa.
Trong lúc đó, cô sẽ đem các phiến mì bôi lên dầu trơn.
Sau khi nước canh nấu đã xuất hiện màu trắng sữa, Tống Lê liền vớt xương cốt ra, đem thịt còn dính trên đó cạo ra, cắt thành tứng lát cho vào nối tiếp tục nấu.
Mùi thơm cuồn cuộn không ngừng bay ra tới.Trong thời gian hầm canh, Tống Lê lại lưu loát chuẩn bị mì xé tay, để ở một chỗ làm dự phòng.Xương bò nấu ra nước canh tiên hương mê người, mùi thơm kia còn bay đi rất xa, làm trong không khí lúc nào cũng như có như không.
Uống một ngụm canh này chính là cả tâm can tì phổi thận đều cực kỳ thoải mái.
Quan trọng nhất chính là, nước canh này đầy đủ dinh dưỡng, lại rất thanh đạm, để làm bữa sáng quả thật là không tồi.Cho nên vào sáng sớm, Lưu Mai Hoa ở cách vách đã bị mùi thơm của nước canh xương bò này đánh thức.
Lục tục sau đó những nhà khác cũng bị mùi hương bay tới rồi, bọn họ liền sôi nổi đi tìm ngọn nguồn của mùi hương.Khi Tống Diệu Quốc cùng Vương Thải Hà tỉnh dậy, mặt cũng chưa kịp rửa đã cùng nhau đi đến phòng bếp.
Hai vợ chồng nhìn thấy con gái Tống Lê đã đang bận rộn ở trong bếp, hai mắt của bọn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-o-nien-dai-van-bay-quan/2089112/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.