Nữ tử kia cùng Lăng gia rốt cuộc có quan hệ gì? Đêm khuya khoắt khoeo, dù nàng có chút thân thủ mèo ba chân, chẳng lẽ không sợ bị hộ viện Lăng gia phát hiện, rồi bị đánh chết hay sao? Quả thực là một nữ nhân gan to bằng trời!
Thế nhưng dần dần, hắn lại thay đổi cách nhìn.
Nữ nhân này tuy không biết võ công, nhưng lại cực kỳ thông minh, đối với sự bố trí của hộ viện Lăng gia dường như cũng rất am tường. Mỗi lần hắn tưởng nàng sắp bị phát hiện, nàng đều khéo léo tránh thoát, khiến người ta không khỏi tán thưởng. Chỉ trong chốc lát, nàng đã đến gần khu nhà chính – nơi chủ nhân cư trú.
Từ trong một gian phòng vọng ra tiếng ho khan mơ hồ của một nam nhân.
Lăng phủ rộng lớn, người bình thường e khó nghe thấy âm thanh ấy, nhưng Xích Diễm thì lại có thể.
Nghe giọng, hẳn là một vị công tử trẻ tuổi. Sau một hồi ho khan, ánh đèn trong phòng lập tức sáng lên.
Qua ánh sáng mờ ảo, có thể thấy một nha hoàn tiến vào, rót cho hắn một ngụm nước, sau đó đỡ hắn nằm xuống rồi rời đi. Chỉ có điều, cây nến kia vẫn tiếp tục cháy sáng, không hề được dập tắt.
Vân Nguyệt đúng lúc cũng vừa tới bên ngoài gian phòng đó.
Xích Diễm hơi chau mày. Chẳng lẽ nam tử bệnh nặng kia chính là tình lang của nha đầu này, cho nên nàng mới liều lĩnh xông vào trong đêm để đến thăm?
Chỉ cần nghĩ vậy, Xích Diễm liền cảm thấy suy đoán của mình vô cùng có lý. Cũng chỉ có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-vuong-gia-sung-the-dac-cong-xuyen-khong/2849385/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.