Nàng dám cam đoan, trước đây chưa từng gặp qua người kia. Từ lúc bọn họ gặp mặt, nàng đã luôn rơi vào trạng thái “phá tướng” nghiêm trọng. Thế nhưng, nam nhân khẩu vị kỳ dị này lại tựa như đã định sẵn muốn quấn lấy nàng.
Nàng nghĩ mãi cũng không hiểu được. Đừng nói nàng đang mang khuôn mặt bị hủy hoại, dù cho nàng có là tiên nữ hạ phàm, thì nam nhân kia nhìn qua cũng đâu phải kẻ dễ lay động, cớ gì lại đối với nàng như thế… Nhất kiến chung tình, còn dám dùng mặt nóng áp vào mông lạnh người ta mà thần sắc vẫn thản nhiên như không?
“Nguyệt Nhi, dược liệu này ngươi đã cần, thì lấy thêm một chút.” Giọng Huyền vang lên từ phía sau.
“Không cần.”
“Vậy loại dược này thì sao? Đây là một vị rất quan trọng ngoài các dược liệu chính, dùng thêm một ít cũng không sao.”
Vân Nguyệt đáp: “Khi luyện đan, lượng dược liệu không thể quá nhiều cũng không thể quá ít. Ngươi không hiểu thì chớ nên nói lung tung.”
“Hảo thôi… Nguyệt Nhi, ngươi có thấy nóng không? Trong này hơi ngột ngạt, tới đây, ta lau mồ hôi cho ngươi.”
Vân Nguyệt: “…”
Trong suốt quá trình luyện đan, dưới sự yêu cầu lặp lại nhiều lần của Vân Nguyệt, Huyền rất tự giác mà không hé môi lấy một lời. Thế nhưng, mỗi khi nàng toát mồ hôi trên trán, hắn lại kịp thời tiến tới giúp nàng lau khô.
Tuy rằng nàng cảm thấy Huyền nhất định có chút tật xấu. Nếu không có tật xấu, vậy chính là hắn muốn lấy từ nàng nhiều thứ hơn. Nhưng trái tim vốn là bằng thịt,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-vuong-gia-sung-the-dac-cong-xuyen-khong/2849402/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.