Chỉ cần nàng đã quyết định, hắn liền chẳng cần lý do, cứ thế cho rằng đó là đúng – hoàn toàn không hề do dự mà nghe theo.
“Chúng ta đi thôi.” Nhìn thoáng qua Xích Diễm – người sau khi lỡ lời thì im lặng hẳn – đáy mắt Vân Nguyệt hiện lên một tia ý cười.
Cứ tưởng hắn sẽ nghẹn ngào tới cực điểm, không ngờ sắc mặt hắn lại chẳng có chút nào không ổn, thậm chí còn có phần bình hòa hơn hẳn so với thường ngày. Ít nhất thì, sau khi phát hiện mình thất thố, hắn cũng không đen mặt như trước.
“Đi thôi.” Xích Diễm mỉm cười nhàn nhạt, rồi bước đến trước mặt Lăng Tích Nghiệp. Từ trong ngực lấy ra một chiếc lệnh bài màu đen, đặt vào tay đối phương.
“Đại ca, nếu sau này có chuyện muốn tìm Nguyệt Nhi, hoặc cần tại hạ giúp đỡ, cứ cầm lệnh bài này đến bất kỳ chi nhánh nào của Tụ Bảo Đường.”
Lăng Tích Nghiệp có chút ngơ ngác nhận lấy lệnh bài, miệng nói “đa tạ”, nhưng trong lòng lại âm thầm oán thầm:
Đại ca? Từ khi nào mà hắn và hắn lại thân thiết như vậy? Mới nãy còn nghiêm khắc ép Nguyệt Nhi rời xa hắn, thế mà giờ đã đổi giọng xưng “đại ca”?
Lăng Tích Nghiệp nhìn về phía Vân Nguyệt, thấy trong ánh mắt nàng vẫn bình thản như thường, cuối cùng cũng xác nhận được lời nàng từng nói – vị này đầu óc đúng là… có chút vấn đề.
Xích Diễm không nói nhiều nữa, đưa tay ôm lấy Vân Nguyệt, chỉ trong nháy mắt hai người đã biến mất ngay trước mắt Lăng Tích Nghiệp.
Lăng Tích Nghiệp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-vuong-gia-sung-the-dac-cong-xuyen-khong/2849409/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.