Vô Ưu âm lãnh (âm u lạnh lẽo) cười một tiếng.
Hoàn Nhan Tiên, là ai cho ngươi dũng khí đi gây sự với người khác.
Một lát nữa cứ chờ xem, một lát nữa, chắc chắn sẽ để cho ngươi nhìn thật tốt, cái gì gọi là Sơn Ngoại Hữu Sơn, Nhân Ngoại Hữu Nhân (mình đã giỏi nhưng vẫn có người giỏi hơn).
Hai trận trước, Vô Ưu đại thắng.
Hoàn Nhan Tiên chịu rất nhiều áp lực, nên tạm thời nghỉ ngơi.
"Ưu nhi. . . . . ."
Phía sau, Cung Ly Lạc đuổi hết tất cả mọi người, nhẹ nhàng rửa sạch chân cho Vô Ưu, bôi thuốc mỡ.
Cúi thấp đầu, không thấy rõ mặt của hắn, nhưng Vô Ưu biết, Cung Ly Lạc rất khó chịu.
"Ca ca, ta thắng hai trận, chỉ cần thắng một trận nữa, nữ tử trong thiên hạ, không còn ai, có thể so với ta!"
Vô Ưu vui vẻ nói.
Cung Ly Lạc lại càng khó chịu.
"Ưu nhi, bọn họ đáng chết. . . . . ."
Vô Ưu cười, "Ca ca, bọn họ thật sự đáng chết, hôm nay làm bọn họ mất hết thể diện, chúng ta lại không hề tổn thất gì, không phải rất tốt sao!"
"Ưu nhi, đây là lần cuối cùng, về sau, chỉ cần có người khiêu khích, trực tiếp giết chết, không cần biết hắn là ai, cho dù là Thiên Hoàng Lão Tử (vua),cũng không thể bắt nạt ngươi như vậy!"
"Tốt!"
Vô Ưu đáp lời.
Về sau thấy ai không vừa mắt, đánh hắn tới khi thuận mắt.
Ai không phục, đánh tới khi hắn chịu phục.
Người cặn bã, tiện nhân, tất cả đều quỳ xuống cho cô nãi nãi ta, đánh.
Một bên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-vuong-tuyet-sung-cuong-phi/1940492/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.