Cung Nhất gật đầu, lui xuống chuẩn bị.
Chỉ chốc lát, phố lớn ngõ nhỏ đều đã biết được lời nói của Vô Ưu, dân chúng ít nhiều vẫn không tin, rất nhiều người đến Lạc vương phủ xem náo nhiệt, khi Vô Ưu đi ra khỏi Lạc vương phủ, dân chúng chỉ chỉ chõ chõ Vô Ưu, Vô Ưu cười lạnh, con ngươi híp lại, thản nhiên nhìn sang.
Ánh mắt kia âm lãnh thấu xương, giống như linh hồn ở địa ngục, nhìn thấy làm lòng người hoảng sợ.
"Cung Nhất. . . . . ."
"Có thuộc hạ!"
Ngón tay trắng nõn của Vô Ưu chỉ, "Mang người kia, người kia, còn có người kia bắt lại, loạn côn đánh chết!"
"Dạ!"
Sau khi Cung Nhất lên tiếng trả lời, lập tức có người tiến lên bắt lấy mấy hán tử Vô Ưu chỉ, không nói hai lời, đè ở trên đất, mộc côn lớn đánh xuống.
"Ai u. . . . . ."
"Ngao. . . . . ."
"Giết người. . . . . ."
Dân chúng kinh sợ, bọn họ không ngờ, Vô Ưu dám ở trước mặt mọi người, ra tay.
Vô Ưu thản nhiên nhìn, âm thanh lạnh nhạt nói, "Các ngươi nên nhớ, Đông quốc phân chia trên dưới, về sau ai dám đến Lạc vương phủ xem náo nhiệt, nghị luận chuyện của Lạc vương phủ, đều sẽ bị loạn côn đánh chết!"
Phất tay áo, lên xe ngựa.
Trực tiếp đi đến dịch quán Tây quốc, thăm Công chúa Bùi Diệu Nguyệt.
Nhưng, bị chặn ở ngoài cửa.
Vô Ưu ngồi ở trong xe ngựa, âm thanh lạnh nhạt phân phó, "Cung Nhất. . . . . ."
"Có thuộc hạ!"
"Phá cánh cửa này cho Bản Quận chúa,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ta-vuong-tuyet-sung-cuong-phi/1940516/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.