"Ô.. Lương Lương, cái mông ta đau.. Cái mông ta đau a.. Lương Lương.." Thật không phải là ta yếu ớt, thật sự là căng đau khó nhịn, vừa rồi bản thân ta quay đầu liếc trộm một chút, đều tím rồi!
Duỗi tay vừa sờ, đều cứng rồi! Căn bản không dám chạm, động cũng không động được, trong lòng ngột ngạt đến khó chịu, chỉ có thể rầm rầm rì rí khóc rống với Lương Lương.
"Tiểu Khê ngoan." Lương Lương cũng là tốt tính, vuốt đầu của ta động viên.
"Nếu không, ta bôi chút thuốc cho ngươi đi, bôi chút thuốc chắc sẽ tốt hơn một chút."
"A.. Bôi.. Bôi thuốc a.." Ta lập tức ngừng khóc.
"Nhưng mà.. A.. Ân.. Nếu bôi thuốc.. Ta.. Không phải bị ngươi nhìn sạch rồi.." Âm thanh cực nhỏ, bản thân ta nói đều đỏ mặt, bĩu môi, cúi đầu loay hoay ngón tay.
"Hả? Ngươi nói cái gì?" Quả nhiên Lương Lương cũng không có nghe thấy!
"Ta.. Ta nói.. Được a! Vậy.. Ừm.. Vậy ngươi.. có thể.. chịu trách nhiệm với người ta chứ!" A Ba ta xấu hổ mang theo e sợ, thẹn thẹn thò thò, thật sự là quá khó khăn rồi!
"A? Phụ trách cái gì?" Lương Lương ngơ ngác nhìn ta.
"Ai nha! Chết tiệt, đáng ghét!" Xô đẩy Lương Lương một cái, ta liền đem đầu vùi ở trong chăn.
Cảm giác trên mặt nóng hừng hực, kích động trong lòng ức chế không được, không nghĩ tới, nhanh như vậy, ta liền phải trở thành người của Lương Lương rồi! Ngẫm nghĩ lại, còn có chút ngượng ngùng đó~
"Mau tới mau tới." Không thể chờ đợi được nữa thúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-gia-cung-den-cuop-nu-chu/1618564/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.