Sau một hồi lộn xộn, nàng đưa Thẩm Trăn vào một gian phòng bên cạnh để thái y chẩn trị.
Dù đã được đắp chăn, nhưng khi tỉnh lại, đôi môi Thẩm Trăn vẫn còn hơi tím tái.
Sau khi được thái y châm cứu để điều hòa khí huyết, Tri Ngu đang ngồi bên giường cũng được thái y bắt mạch.
Vân Tô bưng một bát thuốc đã sắc xong, thái y do dự hỏi: “Phu nhân cũng bị ướt người, thuốc này là để phu nhân uống trước, hay là…”
“Cho Thẩm cô nương uống trước.”
Dường như vị phu nhân kia cũng bị chuyện này dọa sợ không nhẹ, nhưng khi trả lời câu hỏi này lại không hề do dự.
Nghe vậy, Vân Tô cầm bát thuốc thầm thở phào nhẹ nhõm, lập tức bưng thuốc lên cho Thẩm Trăn.
Nhưng khi nàng ta cúi người đưa cho đối phương, Thẩm Trăn vẫn đang im lặng nãy giờ đột nhiên hất đổ bát thuốc.
Bát sứ rơi xuống đập vào bả vai Tri Ngu, nước thuốc cũng theo cổ áo thấm vào trong người nàng.
Dù không quá nóng, nhưng Tri Ngu lập tức nhận ra sự bài xích cực đoan của Thẩm Trăn dành cho mình sau khi tỉnh lại.
Thẩm Trăn siết chặt ngón tay, cố gắng mở miệng: “Phu nhân hà tất phải giả nhân giả nghĩa…”
“Người đẩy ta xuống nước chẳng phải là ngươi sao?”
Thẩm Trăn có thể khẳng định, lúc đó mình không phải trượt chân rơi xuống nước, mà rõ ràng là bị một bàn tay độc ác dùng sức đẩy nàng ta xuống.
Những người trong phòng lập tức trở nên xôn xao.
Tri Ngu vì lời nói này của nàng ta mà nhớ đến vị trí
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759252/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.