Nguyên Nghi Chi nổi giận.
Nàng đây là mới gả vào Tạ phủ ngày thứ năm!
Trở lại Thanh Việt Viện, nàng đem Tử Tinh giao cho bà vú Tôn của mình, rồi tự nhốt mình ở thư phòng tại tây phòng, không cho bất cứ ai đến quấy rầy.
Nàng ngồi ở trước thư án, không nhúc nhích, mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trên thư án ống đựng bút, đồ rửa bút, giá bút những vật này, vừa tựa hồ con mắt không tiêu cự, chỉ là ngẩn người.
Cứ như vậy, nàng ngồi lặng thinh đến khi mặt trời xuống núi khiến trong phòng trở nên mờ mịt.
Khi xong công vụ về nhà Tạ Ung ở thư phòng tìm được nàng thì nàng cảm thấy nội tâm của mình trở nên hỗn loạn như dã thú đã được thuần phục, ngoan ngoãn nằm ở đó chờ chủ nhân chải lông cho nó.
Vừa nhìn thấy Tạ Ung, Nguyên Nghi Chi đứng lên: "Chàng đã trở lại."
Tạ Ung nhìn nàng một chút, thấy sắc mặt nàng đã bình tĩnh, liền gật đầu, "Chuyện hôm nay ta đều nghe Tôn ma ma nói."
Trên mặt Nguyên Nghi Chi nụ cười được nặn ra một cách miễn cưỡng chợt tiêu tan sắc mặt nàng không đổi đứng đó chờ nghe ý kiến của Tạ Ung.
Tạ Ung lấy tay vuốt vuốt cái trán, hắn không nghĩ tới mình vừa quay lại với công việc trong nhà liền nhốn nháo một chút rảnh rỗi cũng không chừa cho hắn.
Hắn ngồi xuống, đưa tay kéo Nguyên Nghi Chi đến bên cạnh mình, cầm bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của nàng, hai tay nắm chắc vì nàng sưởi ấm, nói: "Năm đó Triệu thị là mẫu thân tìm về
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tai-gia/1253876/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.