Quả nhiên, U Minh Lang Vương di dời sự chú ý của Cao Lãng sang người Hàn Quý. Nó gầm thét một tiếng, móng vuốt sắc nhọn va chạm với chiến phủ.
Nhưng lần này, U Minh Lang Vương không đẩy lùi được đối thủ, mà nó còn bị bật ra.
Chiến phủ nặng nề của Hàn Quý, cộng thêm võ kỹ và thực lực của hắn. Mạnh hơn Lưu Vũ lúc trước gấp nhiều lần.
Hàn Quý cũng bị cú va chạm mà đẩy lùi hơn mười bước.
Chớp lấy thời cơ, Cao Lãng vọt qua Hàn Quý, vận hết tối đa thân pháp Kim Nhạn Công. Cao Lãng như thiểm điện xẹt qua U Minh Lang Vương, một kiếm loé lên rồi biến mất, rực rỡ vô cùng.
Không gian như ngừng lại, Cao Lãng dừng chân mà U Minh Lang Vương cũng hạ xuống.
Yên lặng, sự yên lặng khiến người ta sợ hãi.
" Tí tách."
Một tiếng nhỏ giọt vang lên, thân hình to lớn của U Minh Lang Vương hơi khụy xuống, trên mắt phải nó có một sợi tơ vô cùng nhỏ, máu tươi dần chảy ra, dần dần thành những dòng máu.
Hàn Quý kinh ngạc nhếch khoé miệng, thiểm điện vừa loé lên chẳng lẽ là một kiếm do Cao Lãng gây nên.
U Minh Lang Vương nhìn chằm chằm vào Cao Lãng, mắt trái của nó như muốn nhìn kỹ kẻ gây cho nó vết thương này.
Khẽ gầm nhẹ một tiếng, U Minh Lang Vương chạy nhảy mình chạy sâu vào trong rừng.
Trong bóng đêm truyền đến tiếng hú thê lương, đàn U Minh Lang nghe thấy đều hú theo một tiếng rồi đồng loạt rút lui.
Thấy U Minh Lang Vương bỏ chạy, Cao Lãng nhẹ thở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tai-ha-la-he-thong/1784222/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.