21.
Ta là nữ phụ độc ác bị ép gả cho đại phản diện. Sau khi trọng sinh, ta vốn định lợi dụng hắn để trả thù cho bản thân.
Đến năm thứ mười ba kể từ khi ta nhận nuôi hắn, ta đã có quyết định của riêng mình.
22.
Ta tính toán thời gian dị bảo xuất thế, và vào đêm trước đó, ta gọi Bách Lý Miểu đến.
Mấy ngày nay, hắn như một chiếc đinh cắm chặt trước cửa nhà ta.
Người qua đường nhìn hắn với ánh mắt tò mò, nhưng không còn ai trong xóm đến khuyên giải cho hắn nữa.
Bởi vì nam nữ chính đã dẫn theo các “tiên nhân” từ các phái lớn, rêu rao khắp nơi rằng ta là kẻ ngang ngược và hay ghen. Họ nói Bách Lý Miểu bị ta khống chế, không thể theo đuổi giấc mơ của mình.
Tiếc rằng, những tiên nhân này lại rất thích đào bới ruộng vườn của người dân để tìm bảo vật, cũng như thích xông xáo chạy loạn trên đường phố.
Lời họ nói chỉ khiến người dân trong xóm nảy sinh phản cảm.
Tiên nhân không thích ta, ta không thích tiên nhân, vậy là ta tốt.
Tiên nhân thích hắn, Bách Lý Miểu cũng thích tiên nhân.
Vậy là hắn xấu, hắn không cần sự thương hại của chúng ta.
Bị lạnh nhạt suốt mấy ngày, khi ta vừa gọi, ánh mắt hắn không giấu được niềm vui: “Cô cô, người đã tha thứ cho con rồi sao?”
Ta không muốn hỏi liệu hắn có biết mình đã sai ở đâu hay chưa, vì điều đó quá giống một kẻ oán phụ.
Thay vào đó, ta mỉm cười đáp lại, một nụ cười tiêu chuẩn: “Ừ, lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tai-sinh-ta-nuoi-duong-dai-phan-dien/2570926/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.