14.
Khi Bách Lý Miểu trở về nhà, trời đã sập tối, ta đang ngồi trong sân đếm tiền.
Trên người hắn không có vết thương nào, nhưng quần áo đã rách nát, chiếc dây buộc tóc cẩn thận thường ngày cũng lỏng ra. Đôi mắt hắn sáng rực, khí thế trên người cũng mạnh mẽ hơn trước.
Hắn ngồi lặng lẽ bên cạnh ta, giả vờ tò mò nghiêng đầu nhìn.
“Cô cô đang nghĩ gì vậy?”
Ta chống đầu, trong lòng ngổn ngang:
“Hôm nay ta kiếm được ít tiền hơn nhiều.”
Điều này có nghĩa là từ khi nữ chính xuất hiện, những kẻ sẵn sàng trả mười lượng để mua bánh nướng của ta đã ít đi hẳn.
Không rõ là do hào quang của nữ chính ảnh hưởng, hay đơn giản là do nhan sắc và phong thái của nàng khiến người ta mê mẩn.
Dù là lý do nào, cũng khiến ta đau đầu không ít.Ta và Bách Lý Miểu ngồi lặng một hồi lâu, trong ánh đêm mờ ảo, không rõ nét mặt.
Sau một lúc lâu, hắn hơi nhích lại gần ta, khẽ nói:
“Bánh nướng không quan trọng. Hôm nay cô cô sao lại không dám nhìn ta?”
Giọng nói của thiếu niên đang vỡ giọng, trầm khàn, mang theo chút mờ ảo.
Ta chột dạ, lòng bấn loạn, vội bật dậy:
“Ái chà chà...”
Ta có thể tưởng tượng được nam nữ chính đã nói gì với Bách Lý Miểu về lô đỉnh. Hai người đó chắc chắn sẽ không biết cách dùng từ hoa mỹ, mà sẽ nói thẳng, thật thẳng:
Nào là đồ chơi trên giường, nào là dùng sắc để câu dẫn người, nào là dựa vào song tu để tăng tu vi…
Ta muốn thanh minh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tai-sinh-ta-nuoi-duong-dai-phan-dien/2570930/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.