7.
Ta ôm thanh kiếm bước ra ngoài, thân thể mệt mỏi nhưng lòng lại tràn đầy phấn khởi.
Vì quá phấn chấn, khi đi ngang qua một gánh hát trong trấn, ta cũng chen vào xem một chút cho vui.
Câu chuyện kể về một vị hoàng tử báo thù.
Cuối cùng, một người phụ nữ trong trang phục thanh y ôm đứa trẻ trên tay, từ từ gục xuống sân khấu. Giọng hát của nàng vang lên bi ai, thê lương đến tận cùng: "Đứa trẻ thơ có tội tình chi? Đứa trẻ thơ có tội tình chi đây?"
Tiếng hát của nàng quả thật xé lòng, khiến tâm can người nghe không khỏi rung động.
Lòng ta cũng không tránh khỏi một hồi co thắt đau đớn.
Lương tâm đã ngủ vùi bấy lâu trong ta bỗng chốc chìm xuống, chua xót đến mức như thể có một quả quýt xanh mắc nghẹn trong cổ họng.
Thật xui xẻo!
Xui xẻo quá!
Ta hướng về phía sân khấu nhổ vài ngụm nước bọt, chỉ ném vài đồng tiền thưởng rồi vội vã rời đi như chạy trốn.
8.
Khi ta trở về căn nhà tre, Bách Lý Miểu lúc ấy đã mười ba tuổi, đang chống cằm với gương mặt trắng trẻo, ngồi xổm trước cửa đếm kiến.
Bách Lý Miểu lớn chậm, dù đã là thiếu niên nhưng trông vẫn nhỏ nhắn, mềm yếu.
Nhìn thấy ta, hắn hối hả xoay đôi chân ngắn chạy đến, lao thẳng vào lòng ta: “Cô cô! Hôm nay người lại hái mấy bông hoa nhỏ tặng con đúng không?!”
Hắn nhìn ra sau lưng ta, không thấy hoa đâu, chỉ thấy nửa thanh kiếm sắc bén ló ra. Hắn lập tức “oa” lên một tiếng rồi nhảy dựng.
Sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tai-sinh-ta-nuoi-duong-dai-phan-dien/2570932/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.