Dạ Nguyệt bế quan ra ngoài là hơn nửa tháng sau.
Nàng vừa tỉnh lại liền nhạy cảm phát hiện khí tức xung quanh khác thường, nơi này...không phải bên trong Giới Ngọc, trong lòng lập tức cảnh giác.
"Chủ nhân" trong đầu vang lên một giọng nói non nớt, nhưng Dạ Nguyệt khẳng định giọng nói này không phải là của Hoả Linh.
Có thể gọi nàng là chủ nhân ngoại trừ Hoả Linh đang bế quan ra, thì cũng chỉ có một.
"Diễm, lại đây" Dạ Nguyệt nhanh chóng truyền âm lại cho Tử Diễm. Quả nhiên nhóc con kia lập tức thò cái đầu đen thùi ra, hai mắt to tròn lấp lánh nhìn nàng.
"Chủ nhân, chủ nhân ngươi tỉnh rồi" Tử Diễm mừng rỡ nhào vào lòng Dạ Nguyệt, truyền âm cho nàng.
"Biết nói?" Dạ Nguyệt nhíu mi, nàng bế quan đã bao lâu, tiểu tử này thế nhưng lớn hơn một chút thì phải, lại còn có thể trao đổi qua hồn thức với nàng nữa.
Lẳng lặng nhìn Tử Diễm một chút, sau đó tầm mắt của nàng di chuyển về phía phong cảnh xung quanh. Chỗ nàng đang ngồi là một khu rừng, quanh đây cũng không có xuất hiện bất kỳ loài sinh vật nào, chỉ nghe thấy tiếng xào xạc.
Quả nhiên như nàng đoán, nơi này không phải trong Giới Ngọc mà là Huyễn Thiên đại lục.
Hiên Viên Thần Nhi...trong đầu chợt loé qua cái tên này, ngay lập tức trong đầu nàng liền phác hoạ ra hình dáng của nàng ta. Hơi chút nhíu mày, Dạ Nguyệt dời tầm mắt, lần nữa đặt trên người Tử Diễm.
Cẩn thận quan sát nó một lần, Dạ Nguyệt phát hiện trên cổ nó đeo một miếng ngọc bội.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-liet-chi-de-ton-huyen-thien/1952300/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.