"Linh lực? Là cổ pháp đã thất truyền?" Dương Mạn hơi chút kinh ngạc hỏi. Sư phụ trước kia cũng từng nói qua với nàng. Thế giới này trừ bỏ võ lực, ma pháp cùng y dược còn có cái gọi là cổ pháp. Cổ pháp bao gồm linh lực, tinh thần lực, cổ lực.
Dạ Nguyệt lạnh lùng gật đầu, đối với chuyện tu luyện linh lực nàng cũng không có ý định giấu diếm. Đối với tình huống hiện tại, cấp bách nhất chính là tìm hiểu nguyên nhân linh lực của nàng biến mất.
"Linh lực của ngươi bị biến mất?" Dương Mạn thông qua lời nói của Dạ Nguyệt cũng đoán được tình hình đại khái. Nàng nắm lấy cổ tay Dạ Nguyệt đem ma pháp của mình truyền vào cơ thể nàng thăm dò tình hình bên trong. Điều làm nàng khó hiểu chính là bao nhiêu ma pháp nàng vào trong cơ thể của Dạ Nguyệt đều biến mất không rõ. Cơ thể Dạ Nguyệt như cái động không đáy liên tục hút lấy ma pháp của nàng.
Dương Mạn nhíu mày đem ma pháp của chính mình thu lại, đối diện nàng Dạ Nguyệt lạnh lùng không hỏi lời nào.
"Ma pháp của ta bị cơ thể ngươi hút. Ngươi cảm giác được không?"
Dạ Nguyệt lắc đầu, nàng hoàn toàn không cảm nhận được cơ thể chính mình có ma pháp hay linh lực hoạt động.
"Xem ra tình trạng của ngươi rất đặc thù, trước mắt ta cần nghiên cứu thêm. Ngươi cứ ở nơi này vài ngày đi" Dương Mạn nói xong lập tức rời đi. Đối với một y si như nàng, việc linh lực bị biến mất khiến nàng rất hứng thú.
Dạ Nguyệt trở về phòng đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-liet-chi-de-ton-huyen-thien/1952322/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.