Vùng Giang Tô, núi đồi tương đối thưa thớt, cũng không cao lắm. Xung quanh thôn trấn không có nơi nào đáng gọi là núi. Tuy nhiên Kim Châm thực sự không đến nỗi quá mức cầu toàn. Chẳng bao lâu sau, y đã tìm được một nơi an táng ngay ở phía tây trấn.
Khu đất đó nằm trong một vùng đất trũng um tùm cỏ dại. Mặt bắc nhìn thẳng ra con sông lớn cách đó mười dặm, hai mặt đông tây là những gò núi thấp nhỏ, mặt nam có một thôn làng rất lớn nằm cách đó không xa, địa thế rất bằng phẳng; đối lập hẳn với phương pháp luận phong thủy truyền thống là đầu gối lên núi, mặt nhìn ra sông nước.
Xác định xong phương vị, Kim Châm chẳng nói chẳng rằng mà lại quay đầu nhìn Tả Đăng Phong chờ hắn mở miệng. Nhưng Tả Đăng Phong cũng không lập tức nói gì cả, hắn đang quan sát. Tự hiểu kiến thức bản thân có hạn, cho nên hắn quan sát càng thêm phần cẩn thận. Sau cả một phút đồng hồ Tả Đăng Phong mới cất tiếng.
"Sườn núi bên trái có rất nhiều đại thụ sinh trưởng, đã chứng tỏ nơi đó là đất thịt. Sườn núi bên phải chỉ có cỏ dại, đã chứng tỏ bên dưới toàn là đá. Chân núi lại không có không ít hầm hố, đã chứng tỏ trong lòng núi bên phải rất có thể có quặng mỏ. Con sông lớn phía bắc có thể coi là biểu thị cho thủy, nhưng bờ sông đối diện lại là một ngọn núi cao, có lẽ là ứng với sơn. Thôn làng ở phía nam không có điểm nào khác lạ, nhưng bọn họ kiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-bao/818501/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.