Vân Dao Dao ngó sang chiếc tủ cấp D bên cạnh, thì phát hiện các nút bấm đều hiển thị những con số như +30, +40, +50... Rõ ràng là cần tiêu tốn điểm Công Đức mà hệ thống vừa đề cập mới có thể kích hoạt được.
Tạm thời thì... ít nhất vấn đề lương thực đã được giải quyết. Nàng thầm nghĩ, đưa tay ôm túi khoai tây vừa rơi xuống.
Cứ nghĩ suy nghĩ đó chỉ là trong lòng, nào ngờ hệ thống như thể đọc được ý nghĩ của nàng, lại nhẹ giọng lên tiếng:
【Thân ái~ Vật phẩm trong tủ cấp E là hàng dùng thử có giới hạn nha. Nếu ký chủ muốn tiếp tục sử dụng nông sản cấp E, có thể lựa chọn hạt giống trong cùng cấp để mang ra ngoài gieo trồng~】
【Bên ngoài căn nhà của phu quân ký chủ có vài mẫu ruộng, chỉ cần cải tạo lại một chút là có thể gieo trồng ngay a~】
Vân Dao Dao: "..."
Thì ra trên đời chẳng có gì là miễn phí. Cái gọi là hệ thống sinh tồn, nghe thì hoa mỹ, nhưng kỳ thực lại là chủ nghĩa tư bản đội lốt bóc lột người dùng đến tận răng! Vân Dao Dao cắn răng lầm bầm, trong lòng thầm mắng cái hệ thống chết tiệt: không những bắt nàng tích điểm công đức, còn muốn nàng còng lưng ra trồng trọt, làm ruộng, gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Này rõ ràng là ép buộc lao động trá hình chứ còn gì!
Nhưng Vân Dao Dao vốn không phải loại người ham ăn biếng làm, lại càng không thích ngồi mát ăn bát vàng. Tự lực cánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889864/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.