Giữa lúc hỗn loạn, đám đông chợt tách ra, một lão bà tóc bạc cùng một tiểu cô nương rảo bước vào sân. Người chưa tới, tiếng đã vang lên như sấm:
"Ngươi mới là đồ điên đó, nghịch tử bất hiếu!"
Cả sân im bặt. Quý Thương quay ngoắt lại, trợn tròn mắt:
"Mẹ? Mẹ sao lại ở đây?"
Người vừa tới chính là Lý Thị Lan, mẹ ruột Quý Thương, từ trước tới nay nổi danh nghiêm khắc.
"Ta vừa về tới đầu thôn đã nghe chuyện mất mặt này. Ngươi ăn quỵt người ta đã sai, đằng này còn ăn quỵt người không nên ăn quỵt nhất! Ngươi có biết các nàng là ai không hả?"
Vân Dao Dao và Trình Vãn Tịch nhìn nhau sững sờ. Hóa ra... lão bà mà VânDao Dao từng cứu ở rừng trúc, chính là mẹ Quý Thương?
Tiểu cô nương bước tới, đôi mắt long lanh nhìn Vân Dao Dao đầy cảm kích:
"Cha ơi, chính vị tỷ tỷ này cứu mạng bà nội! Lúc đó bà co quắp lại, cả người tím tái như trúng độc, nếu không có tỷ ấy thì bà nội.. bà nội đã..."
Nghe vậy, sắc mặt Quý Thương lập tức biến đổi. Đạo hiếu là rường cột trong lễ giáo, người đã cứu mẹ hắn, chính là ơn sâu như trời.
Hắn vội thu tay, thay đổi thái độ, cúi mình chắp tay:
"Thì ra là hai vị đây đã cứu mạng mẹ ta... Là ta hồ đồ, ta có mắt không tròng. Xin hai người đại nhân đại lượng, đừng chấp kẻ ngu muội như ta."
Trình Vãn Tịch sững người. Nam nhân vừa nãy còn gào thét coi thường nàng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889882/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.